“End, cậu không muốn nói chuyện à?”
Kado đang đi bên cạnh tôi, vừa đi vừa thở hổn hển.
“À, xin lỗi. Tôi đang nghĩ ngợi một chút.”
Tôi chậm bước lại. Mải nghĩ về cậu ta đến mức tôi quên mất chính cậu ta đang đi cùng mình.
Chúng tôi đang leo lên con đường núi hướng về Địa ngục Nước, nơi ngoài những vách đá trơ trụi và bầu trời xanh ra thì chẳng nhìn thấy gì khác.
“Tôi đang cố lắm rồi, nhưng đúng là mỗi bước của cậu dài quá, theo kịp cậu mệt thật đấy. Hóa ra bình thường cậu vẫn luôn đi chậm lại cho tôi.”
Kado mỉm cười, mồ hôi rịn nơi chân tóc.
Đáng lẽ cậu không cần phải nhận ra điều đó.
“Để tôi mang giúp cậu nhé?”
“Tôi có mang gì đâu, cậu định mang cái gì giúp tôi?”
“Cậu đấy.”
Dù phụng phịu vì bị coi như hành lý, Kado vẫn bước đi với đôi mắt rạng rỡ nhất kể từ khi chúng tôi gặp nhau. Bầu trời phản chiếu trong lòng trắng mắt cậu ta, khiến chúng phảng phất ánh xanh.
“Đùa thôi. Cậu thấy chỗ đất thoáng phía trước kia chứ? Chúng ta nghỉ một lát bên cạnh tảng đá lớn ở đó đi.”
“Không ngờ cậu cũng biết đùa đấy.”
Vượt qua ngọn núi đang hiện ra trước mắt là tới Địa ngục Nước, nhưng đường dưới chân rất khó đi. Có lẽ hôm nay chúng tôi không thể đến nơi, nhưng tôi muốn ít nhất cũng đi được tới gần đó.
Tôi thì không sao, nhưng cơ thể Kado không được tạo ra khỏe như tôi, nên đến chiều tối phải tìm một chỗ cho cậu ta nghỉ.