“Chạy về phía biển đi.”
Kado dứt khoát nói.
“Chạy về phía biển thì để làm gì?”
Tôi vừa nhìn mạch nước phun đang dần tiến lại gần vừa hỏi.
“Chúng ta sẽ đi xuyên qua cánh cổng đá ở mũi đất nơi vị thần thường xuất hiện. May thật, không ngờ chúng ta đã tới gần đến thế. Thoát rồi.”
May sao?
Đúng là chúng tôi đang ở gần tảng đá có hình cánh cổng, nhưng “thoát rồi” nghĩa là thế nào? Đi qua cánh cổng ấy thì sẽ rơi xuống biển, mà dù không rơi thì cũng chỉ bị kẹp giữa mạch nước phun và biển thôi.
“Phía bên kia cánh cổng đá đó là biển, đúng không?”
Tôi hỏi lại để xác nhận, tự hỏi có phải vì lần đầu tiên đứng vào vị trí bảo vệ tôi mà Kado đã mất bình tĩnh rồi không.
“Ừ, là biển. Mạch nước phun chắc chỉ cần phun thêm vài lần nữa là sẽ tới đây. A…… những cái cây này đáng thương thật.”
Bất chợt, một luồng gió xào xạc thổi qua, lay động những bông hoa giống như những chiếc chuông nhỏ.
Những cái cây và những bông hoa sắp bị áp lực nước thổi bay đúng là đáng thương, nhưng tôi sắp bị hất xuống biển cũng đáng thương chẳng kém.
Dù sao, điều an ủi duy nhất là vách đá kia thấp hơn nhiều so với nơi chúng tôi ở tối qua. Nếu Kado có rơi xuống từ độ cao đó thì có lẽ vẫn sống được.
“Không còn thời gian đâu, đi thôi. Cẩn thận đấy.”
Tôi còn chưa nói hết câu, Kado đã nắm tay tôi rồi chạy về phía biển.
Tên này chẳng lẽ đang nghĩ rằng nếu tôi biến mất trong nước sôi của mạch nước phun thì sẽ vừa đau đớn vừa đáng thương sao?
Có khi cậu ta đang nghĩ rằng, nếu vậy thì nhảy xuống làn nước biển có nhiệt độ dễ chịu rồi biến mất ngay lập tức sẽ đỡ hơn.
Thật ra thì đằng nào cũng như nhau.
Nếu chạy về phía núi, biết đâu vẫn còn khả năng sống sót, vậy tại sao lại chọn con đường chắc chắn khiến tôi biến mất hoàn toàn?
Quả nhiên không thể để tên này cố tỏ ra ngầu được.
“Này, bình tĩnh lại đi. Chạy về phía núi chẳng phải còn tốt hơn sao?”
Kado không dừng lại.
“Không. Cánh cổng đá mới là đáp án đúng.”
Hết cách rồi.
Chắc vì đã lỡ lao đi thế này nên tên này không thể quay đầu nữa.
Kado càng lúc càng tăng tốc về phía vách đá có cánh cổng đá.
“Này, chân cậu trầy xước hết rồi kìa. Chảy máu rồi đấy.”
Không biết phải làm thế nào để khiến cậu dừng lại, tôi cũng cuống đến mức lại buột miệng nói ra một chuyện bình tĩnh đến lạc lõng với tình cảnh này.
“……của Shiroki-san…… là…… tôi cũng…… vậy mà……”
Tiếng gầm của mạch nước phun phía sau quá lớn nên tôi không nghe rõ.
“Cậu vừa nói gì?”
“Dù thế nào đi nữa, cứ tin tôi!”
Kado siết chặt tay tôi rồi hét lớn.
Thôi được.
Dù sao chúng tôi cũng không thể quay trở lại phía sau nữa.
“Tôi tin cậu.”