Ngay trước khi ánh nắng chiều tắt hẳn, Shiroki-san đã trở về.
Tôi vốn là kiểu người luôn hành động dư dả thời gian để không trễ hẹn, nên dù Shiroki-san là vị thần của chính mình, anh ấy vẫn luôn khiến tôi phải thấp thỏm.
Từ xa, tôi nhìn thấy đoàn các vị thần của vùng đất đang dẫn theo những linh hồn, băng qua bầu trời tiến về phía chúng tôi.
“Vẫn kịp.”
Shiroki-san nói với nụ cười vô tư.
“Shiroki-san, tóc của anh……”
“Hả?”
Tóc mái của anh ấy rối tung.
Hôm nay chắc anh ấy đã chạy nhảy rất nhiều.
Tôi lơ đãng tưởng tượng không biết cảm giác chạy đi trong khi cỏ cây và đá sỏi cứ liên tục tạo ra những vết thương nhỏ trên cơ thể sẽ như thế nào.
Cảm nhận được ánh mắt nhìn mình, tôi ngước lên và bắt gặp đôi mắt đẹp của Shiroki-san, mái tóc anh vẫn còn rối nguyên.
“Tôi nhất định sẽ với cậu……”
Âm thanh của đoàn linh hồn ngày một lớn hơn, nuốt mất giọng nói của Shiroki-san.