Bỏ qua phần điều hướng
Vị Thần Của Phép Màu · Chương 37/43

Báo cáo nội dung

Đang báo cáo: Chương 37

Lý do báo cáo
Chương 37

Chương 37: Thân phận thật sự của Kado (1)

351 từkhoảng 1 phút đọc5 ngày trước

Từ ngày hôm đó cho đến khi mùa thu kết thúc, dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn, Shiroki-san vẫn ngày nào cũng tới gặp tôi.

Cả Famido lẫn tôi đều rất thích chạy khắp núi cùng Shiroki-san. Đây là lần đầu tiên tôi thân thiết với một ai đó đến vậy, khiến tôi có cảm giác như cả thế giới đã trở thành của riêng mình.

Khi Shiroki-san chạy nhảy dưới ánh mặt trời, anh ấy sẽ đổ mồ hôi. Đó vốn là chuyện tự nhiên, nhưng cũng là lần đầu tiên tôi biết rằng mồ hôi lại có thể rực rỡ đến thế. Tôi cứ nghĩ nó chỉ trong suốt, vậy mà những giọt mồ hôi nơi chân tóc và dọc theo cổ Shiroki-san lại lấp lánh, ánh lên đủ màu sắc khác nhau.

Mỗi khi Shiroki-san cùng Famido đi vào những vùng núi hiểm trở, tôi lại thấp thỏm không yên. Tôi cứ lo nhỡ anh ấy làm đau vòng eo mảnh hay những ngón tay thon thì sao. Shiroki-san khá là vô tư, có thể tùy tiện ngồi xuống ở bất cứ đâu, vậy mà dù cử động có xuề xòa đến mức nào, anh ấy vẫn luôn trông thật thanh nhã. Nghĩ lại thì Shiroki-san là thần, nên vốn chẳng cần tôi phải lo lắng như thế, nhưng anh ấy lại có một bầu không khí khiến người ta không thể không nảy sinh những cảm xúc ấy.

“Ngày mai tôi phải rời khỏi đây.”

Shiroki-san nói điều đó vào cuối mùa thu, khi khoảng thời gian thuộc về tôi đang ngày một dài hơn.

“Vâng……”

Tôi cố kìm nước mắt, mãi mới trả lời được.

Tôi biết thần linh không thể mãi ở bên nhau, nên đã không hỏi lý do.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng của Shiroki-san dưới ánh nắng chiều trên ngọn đồi cao nhìn xuống thị trấn, cùng mái tóc mềm mại khẽ tung bay trong làn gió chiều.

“Chúng ta…… còn có thể gặp lại nhau không?”

Cuối cùng tôi không thể chịu nổi nữa và hỏi.

Bình luận

để tham gia bình luận.

Xác nhận