Shiroki-san nhìn tôi.
Đôi mắt của bất kỳ ai khi có ánh mặt trời chiếu vào cũng đều đẹp, nhưng đôi mắt của Shiroki-san lại óng ánh và mang một vẻ mê hoặc đến lạ.
Khi anh ấy mỉm cười nhìn tôi bằng đôi mắt ấy, ánh nhìn đó khiến tôi thấy bình yên, vậy mà đồng thời lại làm lòng tôi xao động và bất an.
“Lần tới Rukiru-kun hãy đến gặp tôi nhé. Vào mùa đông, ở một thị trấn cảng trên hòn đảo phía bắc bên kia biển sẽ có lễ hội dành cho tôi. Trước đây tôi không thường xuyên đến đó, nên tôi thấy mình đã có lỗi với con người. Vì vậy bây giờ, tôi muốn cố gắng đến đó nhiều nhất có thể. Rukiru-kun thích những nơi nhìn thấy biển, nên tôi nghĩ vừa hay đấy. Biển mùa đông cũng rất hợp với cậu. Tôi muốn cậu chuyển cánh cổng của mình tới gần cánh cổng của tôi.”
Làm sao tôi có thể từ chối được.
Được ở bên Shiroki-san trong mùa đông cơ mà.
Tim tôi rộn lên khi nghĩ rằng mình muốn làm vầng trăng đẹp nhất từ trước đến nay tỏa sáng trên bầu trời lạnh giá để Shiroki-san nhìn thấy.
Hơn nữa, tôi cũng thấy nhẹ nhõm khi biết anh ấy không rời đi vì đã ghét tôi.
“Tôi sẽ di chuyển vào lần nguyệt thực tiếp theo. May quá…… năm nay lại có nguyệt thực đúng vào thời gian này. Cả tôi lẫn Famido đều thích tuyết. Tôi muốn chơi trong tuyết cùng Shiroki-san. Vì Shiroki-san không thể chơi cùng sứ giả của mình…… A! Xin lỗi.”
Vì quá vui, tôi đã buột miệng nhắc tới điều khiến Shiroki-san đau lòng nhất, nên lập tức im bặt.
“Không sao đâu. Đó là sự thật mà. Chính tôi đã lựa chọn như vậy, nên dù có cô đơn thì cũng đành chịu thôi.”
Shiroki-san cũng được biết đến là một vị thần không có sứ giả.