Tôi cũng thở hổn hển chẳng kém gì Famido khi gặng hỏi.
Ngay khi người đó quay sang nhìn tôi, tôi lập tức nhận ra anh ta là ác ma. Bởi bầu không khí bao quanh anh ta hoàn hảo đến mức không thể nhầm lẫn. Chỉ có điều, trong đôi mắt đẹp ấy ánh lên một cơn giận dữ mãnh liệt, khiến tôi sợ hãi.
Nhưng cảm giác ấy chỉ kéo dài trong chốc lát.
Ngay giây tiếp theo, tôi đã lao tới bên Famido.
Ác ma ấy lập tức nhường chỗ cho tôi.
Famido quay mặt tránh khỏi tôi, cũng không phát ra một tiếng nào.
Sứ giả là những đứa như thế đấy.
Chúng sẽ cố chịu đựng để vị thần của mình không hoảng loạn rồi làm điều liều lĩnh. Bởi khi chuyện liên quan đến sứ giả, thần linh rất dễ mất bình tĩnh và có thể làm ra những chuyện không tưởng. Đến cả việc bản thân biến mất cũng trở nên chẳng còn quan trọng.
Nếu bản thể biến mất thì tất cả đều vô nghĩa, vậy mà thần linh vốn là những tồn tại đầy mâu thuẫn.
Khi nhìn Famido thật kỹ ở khoảng cách gần, tôi thấy nhãn cầu của nó vẫn không sao, nhưng máu vẫn đang chảy ròng ròng từ một vết thương nằm sát mắt đến mức gần như chạm vào.
“Tại sao không sửa chữa đi……”
Trước đây Famido cũng từng bị thương ở mức độ này, nhưng nó đều có thể tự mình sửa chữa rất dễ dàng.
Famido liếm mặt tôi như muốn nói rằng “Không sao đâu.”
Nhìn dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ ấy, tôi chẳng biết phải làm sao với cảm xúc của mình nữa, chỉ có thể nhẹ nhàng chạm vào vết thương của Famido.
Tôi phải mau chóng chữa cho nó.
“Tại sao……”
Mọi chuyện xảy ra đều khiến tôi bối rối.
Tôi đặt tay lên vết thương, máu đã ngừng chảy, vậy mà miệng vết thương vẫn còn nguyên vẻ đỏ tươi và đau đớn.
Đáng lẽ nó đâu có bị phá hủy hoàn toàn.
Vậy mà lại có một vết thương ngay cả tôi cũng không thể sửa chữa sao?