Famido vẫn luôn là một phần của tôi, không chút nghi ngờ, dù tôi có thảm hại đến thế này.
Sứ giả của Shiroki-san chắc hẳn cũng muốn được ở bên cạnh anh ấy như Famido đang ở bên tôi lúc này, muốn nhìn Shiroki-san, muốn chạm vào anh ấy, muốn bảo vệ anh ấy.
Chỉ cần nghĩ tới đứa trẻ ấy đang bị giam bên trong cánh cổng, tôi đã thấy đau lòng.
“Lần tới, tôi và Famido sẽ vào trong cánh cổng của Shiroki-san chơi. Như vậy thì sứ giả của Shiroki-san cũng sẽ không còn cô đơn nữa.”
Tôi quay mặt sang một bên khi nói, vì không muốn để anh ấy nhìn thấy gương mặt đang khóc của mình.
“Rukiru-kun, cậu đang khóc à? Ừ, lần tới hãy vào trong cánh cổng của tôi nhé. Tôi sẽ đợi.”
Shiroki-san dùng hai tay ôm lấy gương mặt mà tôi đã cố tình quay đi để che giấu, rồi xoay tôi lại về phía anh ấy và nói.
“Thần Mặt Trăng dịu dàng, nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau nhé. Đây là lời hẹn giữa hai vị thần.”
Vào đêm nguyệt thực tiếp theo, tôi lần theo dấu vết của Shiroki-san và di chuyển cánh cổng của mình về phía bắc.
Nhưng Shiroki-san không có ở đó.
Tôi và Famido cứ thế chờ mãi.
Ngay cả khi tuyết ngày một dày hơn, phủ lấp rồi xóa mất mùi hương của Shiroki-san, chúng tôi vẫn chờ cho tới khi tuyết tan.
Shiroki-san vẫn không xuất hiện.
Và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn đang chờ anh ấy thực hiện lời hẹn đó.
♢♢♢
Tôi dừng câu chuyện ở đó rồi lần lượt nhìn Kado-san và End-san.
Đến đây là đủ rồi chứ?
Bây giờ chắc đã ổn rồi chứ?
Sau một khoảng im lặng ngắn, tôi nhìn vào gương mặt Kado-san rồi hỏi.
“Vậy thì…… bây giờ anh đang làm gì trong cơ thể của Shiroki-san?
Kado-san――sứ giả của Shiroki-san.”