“Vết thương đó sẽ không lành đâu.”
Con ác ma ban nãy vẫn đứng ngay phía sau nhìn tôi, lên tiếng bằng một giọng nhỏ nhưng vang rất rõ.
Khi quay lại, tôi nhìn thấy một thứ không thể tin nổi trong tay con ác ma và lập tức cảnh giác.
Ngay từ đầu, việc một ác ma xuất hiện ở thế giới loài người đã là chuyện bất thường, nhưng vì quá hoảng loạn trước vết thương của Famido nên tôi đã không để tâm.
Một ác ma không có cánh cổng thì làm cách nào để di chuyển từ Địa ngục tới đây?
Và tại sao trong tay trái của anh ta lại cầm “Gajiea”?
“Gajiea” là lưỡi dao có thể giết thần.
Như tôi vừa kể, chỉ cần vẫn còn sót lại dù chỉ một phần của bản thiết kế, thần linh vẫn có thể tái sinh, trừ khi bị phá hủy đến mức không còn lại gì.
Nhưng có duy nhất một loại vật chất có thể cắt đứt cả bản thiết kế, đó chính là lưỡi dao Gajiea.
Bản thiết kế của bộ phận bị Gajiea gây thương tích sẽ không thể khôi phục, vì vậy vết thương cũng không thể lành.
Nếu thành phần của Gajiea xâm nhập sâu hơn, rồi hòa lẫn với số lượng lớn vào dòng máu lưu thông khắp cơ thể, bản thiết kế trong toàn thân sẽ dần bị phá hủy, và cuối cùng chúng tôi sẽ biến mất cùng cả linh hồn.
“Anh…… tại sao……?”
Tôi bước lại gần con ác ma.
Tôi nhớ trên cánh tay trái đang cầm Gajiea phát ra ánh sáng xanh trắng trong bóng tối của anh ta có một vết sẹo cũ.
Con ác ma không hề lùi lại, chỉ đứng đó nhìn tôi.
Trông anh ta có vẻ mảnh khảnh, nhưng cả lồng ngực lẫn cánh tay đang cầm Gajiea đều toát lên vẻ rắn rỏi.
Đúng lúc tôi đưa tay về phía con ác ma――
“Cậu đừng cử động.”
Một giọng nói khác vang lên, và ai đó nắm lấy cánh tay tôi.
Đó là một bàn tay ấm áp.
Một giọng nói như đang khẽ lay động bên tai tôi.
Thần sao?
Từ đâu tới vậy?