Bỏ qua phần điều hướng
INIMonster · Chương 4/4

Báo cáo nội dung

Đang báo cáo: Chương 4

Lý do báo cáo
Chương 4

Chương 4: Fox

2.250 từkhoảng 9 phút đọc9 ngày trước

Tu viện Velstein – Tây Michilian

Sáng sớm, sương mù giăng kín những mái ngói rêu phong của tu viện Velstein, một trong những di tích cổ nhất còn sót lại ở phía Tây Michilian. Dù là công trình đã tồn tại hơn ba thế kỷ, tường đá của Velstein vẫn đứng sừng sững giữa rừng phong đỏ, được bảo tồn và chăm sóc cẩn thận bởi chính phủ Michilian.

Tu viện từng là nơi lưu trú của những quân đội nữ tu thời Hậu chiến, sau này được chuyển đổi thành trại trẻ dành riêng cho những đứa trẻ bị bỏ rơi hoặc mồ côi.

Trên tầng cao nhất của tu viện - nơi mái vòm lát đá đen phản chiếu những giọt sương lạnh như thép - lại có một đứa trẻ đang ngồi yên lặng giữa gió sớm.

Cậu hoàn toàn không tham gia trò chơi, cũng chẳng hề giao lưu với bè bạn, chỉ lặng lẽ xuất hiện trên gác mái, chăm chú vào bản vẽ trên tay. Thoạt nhìn có vẻ quái gở.

Ở phía dưới sân tu viện, vang lên những tiếng cười đùa giòn giã.

Một nhóm trẻ em đang nô đùa quanh giếng trời cổ kính nằm giữa khuôn viên Velstein.

Đứa nhảy dây, đứa chơi bóng, vài đứa khác ngồi vẽ phấn màu lên đá, cẩn thận vẽ các ký hiệu kỳ quái mà chúng học lỏm từ những cuốn sách cổ trong thư viện tầng hầm. Không khí mang theo mùi thơm của lá phong, quyện cùng ánh nắng sớm lốm đốm xuyên qua các vòm cây, tạo nên một bức tranh thanh bình hiếm thấy.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười khúc khích.

Cạch.

Bất chợt một tiếng cửa mở từ cầu thang dẫn lên mái.

Một đứa trẻ khoảng chín, mười tuổi xuất hiện trong chiếc áo đồng phục sẫm màu, môi tím tái, mắt thấp thỏm:

“Fox. Ngài hiệu trưởng … ngài ấy … đang gọi anh xuống văn phòng …”

Giọng nó run nhẹ, từng từ rơi ra như cố nén sợ hãi. Ánh mắt né tránh, không dám nhìn quá phần cổ áo hoodie của đứa trẻ được gọi là Fox.

Thế nhưng, cho dù nó đã cố gắng khắc chế bản thân mình đến thế nào thì những đường vân bạc như mạch máu kim loại trên gương mặt cậu ta lại có ma lực hút lấy ánh mắt nó. Từng đường vân như có sinh mạng, nhấp nháy nhẹ như ánh điện dưới da, chạy từ dưới cổ lên chạm tới gò má trái, khiến đứa trẻ đối diện giật mình.

Fox khép cuốn sổ vẽ, đứng dậy.

Không nói gì.

Trong ánh mắt đứa trẻ, có một thứ gì đó vỡ ra như nhìn thấy một sinh vật vừa xa lạ vừa nguy hiểm. Nó lùi lại bản năng, mắt mở to.

Fox vẫn không phản ứng. Chỉ lặng lẽ kéo mũ áo xuống sâu hơn cho phần vân bạc lẫn vào bóng tối, rồi bước ngang qua đứa trẻ như một cái bóng.

Dưới chân cậu, mái đá xám phát ra tiếng “lách cách” mơ hồ.

Gió lùa qua ống tay áo hoodie.

Mọi thứ lại chìm vào yên tĩnh.

Fox bước xuống cầu thang hẹp dẫn từ tầng thượng.

Tiếng giày cậu chạm vào bậc đá vọng lên âm thanh nặng nề, lẫn vào tiếng chuông gió va đập khẽ khàng từ dãy hành lang dài hun hút.

Hành lang phía dẫn đến văn phòng hiệu trưởng được lót gạch đen sẫm, hai bên là cửa gỗ dày của các dãy phòng ở. Trần nhà cao, ánh sáng lọt qua những ô cửa kính màu tạo thành các vệt sáng lăn dài như máu đông khô trên tường.

Không ai dám nói to. Không ai dám nhìn thẳng vào cậu. Nhưng mọi ánh mắt đều lén lút đảo về phía Fox, chỉ để ngay sau đó lập tức quay đi, như thể chỉ cần chạm ánh nhìn quá lâu cũng là một tội lỗi.

Những bước chân rút lại nhanh hơn khi cậu tiến đến gần.

Những tiếng nói bỗng khựng lại như bị bóp nghẹt, rồi nối tiếp sau đó là tiếng cười giả lả để lấp đi không khí gượng gạo.

Một vài đứa trẻ nhỏ hơn nép vào tường, cúi đầu né tránh ánh mắt cậu. Có đứa níu lấy áo nhau lùi về sau, như tránh tà. Mấy đứa lớn hơn thì chỉ khoanh tay đứng tựa tường, ánh mắt sắc lẻm, miệng mím chặt sợ hãi nhưng ánh mắt không giấu nổi sự khinh miệt.

Mỗi khi Fox đi qua ai đó, đôi tai lại bị nhồi nhét bởi những tiếng xì xào bàn tán. Cậu biết, trong những tiếng xì xào kia cũng có đôi ba lời không hay ho về chính cậu.

Nguyên nhân ư?

Fox lờ mờ đoán được.

Một phần có thể do họ sợ vẻ ngoài kì lạ của cậu - một thứ mà cậu đã quá quen trong suốt những năm tháng qua. Phần còn lại là sự sợ hãi trong tâm hồn - khi bí mật của họ bị cậu phanh phui.

Kéo nhẹ mũ từ chiếc áo hoodie, phủ lên mái tóc bạch kim, cổ áo được Fox đẩy lên trên cùng để che đi những đường vân trắng nơi gò má. Thứ duy nhất mà cậu để lộ ra bên ngoài là đôi mắt xanh, sáng như bảo thạch, giống như đôi mắt mà thần trí tuệ đã ban.

Nó phần nào thể hiện được cái cách mà Fox tiếp xúc với thế giới này - miệng không nói, tai không nghe, chỉ dùng mắt để nhìn và tay chân để hành động.

Chẳng mấy chốc cánh cửa gỗ nặng trịch nơi cuối hành lang hiện ra trước mắt Fox. Cánh cửa phủ lớp vecni nâu đậm, tay nắm bằng đồng chạm khắc hình dấu thánh giá kiểu cổ. Phía trên là tấm bảng nhỏ khắc dòng chữ bằng tiếng Latinh: “Domus tenebris lumen requirit.” – Trong bóng tối, ánh sáng được tìm thấy.

Fox đưa tay lên, gõ ba tiếng chậm rãi.

Không có tiếng trả lời ngay. Một khoảng im lặng dài như cố tình kéo giãn. Rồi tiếng “Cạch” vang lên phía trong, theo sau bởi tiếng ghế dịch nhẹ và tiếng thở dài mệt mỏi.

Fox đẩy cửa bước vào.

Phòng hiệu trưởng Velstein khá rộng, được chiếu sáng bằng ánh đèn vàng dịu, phản chiếu lên những bức tường treo đầy tranh thêu cổ. Trên giá sách phía sau bàn làm việc là hàng trăm tập hồ sơ được xếp ngay ngắn, tất cả đều dán nhãn và đánh số như thư viện thời chiến.

Mùi gỗ cũ trộn với mùi trà đen vừa pha.

Hiệu trưởng Lysand Bernhardt – một ông lão khoảng ngoài sáu mươi, người gầy nhưng lưng vẫn thẳng. Mái tóc bạc được chải kỹ ra sau, đôi mắt xám như khói lạnh ẩn sau cặp kính gọng tròn. Ông đang ngồi sau bàn làm việc, tay đặt hờ trên một xấp giấy tờ có dấu niêm đỏ.

Ông không nhìn cậu ngay mà chỉ nói:

“Vào đi.”

Fox bước tới, dừng lại cách bàn hơn một mét.

“Chào ngài Bernhardt. Ngài cho gọi con.” - Giọng cậu khàn nhẹ như thể đã lâu rồi chưa nói chuyện với ai.

Hiệu trưởng Bernhardt ngẩng lên, đôi mắt ánh một tia lưỡng lự, nhưng rất nhanh lại bị điều gì đó thay thế. Ông khẽ chỉ vào chiếc ghế đối diện và ra dấu cho Fox ngồi xuống: “Ngồi đi, trò Fox”

Fox kéo mũ xuống như để thể hiện sự phải phép của một đứa trẻ ngoan, sau đó gật nhẹ đầu và ngồi xuống ghế. Cậu không nói, nhưng ánh mắt khiêm nhường cho thấy cậu sẵn sàng lắng nghe.

Hiệu trưởng mím môi, xoay nhẹ chiếc bút máy trên tay. Một thoáng xoắn xuýt lộ ra nơi khớp ngón tay ông: “Hôm nay ta muốn trao đổi với trò về một việc.”

Ông thở khẽ, rồi bắt đầu: “Trại giáo dưỡng Zidian … đã bắt đầu bị cắt giảm ngân sách từ đầu năm nay. Chúng ta đã không thể nào nuôi nổi nhiều đứa trẻ như vậy nữa.”

Fox vẫn ngồi yên. Tai nghe, mắt không đảo, cổ tay đặt hờ trên đầu gối, như cách cậu vẫn thường làm khi phải nghe ai đó nói chuyện nghiêm túc.

“Chúng ta đã cố gắng rất nhiều.” - Hiệu trưởng tiếp tục, giọng trầm hẳn xuống. - “Nhưng để nuôi dưỡng hàng chục đứa trẻ với đủ hoàn cảnh đặc biệt thì chi phí là điều không thể tránh khỏi.”

Hiệu trưởng rót cho cả hai một cốc trà nhài, đặt trên đế sứ và đưa cho Fox một chén. Trầm mặc vài giây, ông ta lại tiếp lời, chậm rãi như thể đang chọn từ rất kỹ: “Khi những chi phí đắt đỏ ở khu vực trung tâm là gánh nặng với các trung tâm bảo trợ xã hội, thì việc đưa những đứa trẻ về miền thôn quê là một sự lựa chọn không hề tồi. Ta nhận được thông tin từ Cục bảo trợ xã hội về một số ngôi trường vẫn đang còn thiếu chỉ tiêu. Trong đó có một ngôi trường nằm ở gần thị trấn Yili, miền Đông Michilian - Trường nội trú Heaven.”

Fox hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi: “Thưa ngài. Ngài muốn con đi đến đó sao?”

Một nhịp lặng. Rồi ông gật đầu.

Fox lại tiếp tục hỏi: “Ngoài con, liệu có ai khác cũng phải chuyển đi không ạ?”

Hiệu trưởng thoáng khựng.

“Không” - ông thành thật - “Hiện tại, chỉ có trò.”

Nghe đến đây, Fox thoáng hiểu điều gì. Cậu biết, những gì ngài Bernhardt đang nói chỉ là những lời nói giảm nói tránh dành cho cậu mà thôi.

Vẻ bề ngoài yêu dị và những hành động “không mong muốn” của cậu ở Velstein mới là nguyên nhân chính khiến ngài hiệu trưởng phải đưa ra quyết định nhanh chóng. Ngay cả khi cậu không hề ló mặt, nhưng “danh tiếng” của cậu cũng đã đồn đãi khắp thành phố.

Không ai muốn một con quái vật xuất hiện trong nhà mình cả.

Nhất là khi ngôi nhà ấy sắp đón những vị khách có thể đem lại một mớ tiền quyên góp.

Trong cái xã hội này, những đứa trẻ ba không: Không nhà - Không tiền - Không người giám hộ như cậu làm gì có tiếng nói mà phát biểu. Ngậm miệng và làm theo - Đó là thứ duy nhất Fox học được trong trường giáo dưỡng.

Những lời nói mang tính trao đổi của ngài hiệu trưởng, thực chất chỉ là lời thông báo.

Fox cũng chẳng trách ngài hiệu trưởng, hay bất kì ai trong cuộc sống này.

Một người khi đã không mang lại cho người khác giá trị tương xứng, cũng đừng đòi hỏi họ phải ban phát cho mình giá trị tương đương. Suy cho cùng, trên cuộc đời này chẳng ai cho không ai cái gì cả. Người đối tốt duy nhất với mình chỉ có cha mẹ mà thôi.

Mà cậu!

Rất tiếc lại không có cha mẹ.

Heaven hay Velstein chẳng có gì khác nhau: Tất cả đều chỉ là nơi quá giang mà thôi.

Hiệu trưởng thấy Fox thoáng trầm mặc liền lên tiếng giải thích:

“Thực ra đó là một ngôi trường tốt. Nó được nhà nước thành lập dành riêng cho học sinh có hoàn cảnh đặc biệt. Tất cả những đứa trẻ đến Heaven đều sẽ được miễn học phí đến khi ra trường. Sau khi tốt nghiệp, những học sinh vượt qua bài kiểm tra cuối kì sẽ có hai sự lựa chọn, được tuyển thẳng vào trường sĩ quan với quân hàm chính thức hoặc được hỗ trợ liên thông lên các trường cao đẳng và đại học danh tiếng.”

“Ta biết nơi này có vẻ hơi xa. Nhưng ở môi trường quân đội, khả năng của trò sẽ được bộc lộ. Đó sẽ là một nơi khởi đầu tốt.”

Fox suy nghĩ một lát rồi hỏi, rất nhẹ: “Thưa thầy… đây là quyết định của trường, hay là từ trên gửi về ạ?”

Hiệu trưởng đáp sau một thoáng ngập ngừng:

“… Cả hai.”

Cậu không nói gì thêm. Chỉ khẽ gật đầu rồi chậm rãi đứng dậy, cúi người nhẹ trước bàn làm việc:

“Cảm ơn thầy đã cho trò biết.”

Bernhardt vội nói theo, có chút hấp tấp:

“Nếu trò có … bất kỳ điều gì muốn hỏi, ta vẫn ở đây. Ta không có ý … loại bỏ trò.”

Fox dừng lại ở ngưỡng cửa. Ngoảnh đầu lại, ánh mắt dịu nhưng rất rõ ràng:

“Trò biết. Thầy không cần giải thích đâu ạ.”

Và rồi, như không muốn ai thấy mặt mình lúc đó, cậu khẽ cúi đầu thêm một lần nữa, đẩy cửa bước ra ngoài – vẫn nhẹ nhàng, đúng như lúc bước vào.

Hiệu trưởng Bernhardt nhìn theo cánh cửa đóng lại, rồi bất giác siết chặt cây bút trong tay. Giọng ông nhỏ đến nỗi chỉ một mình nghe được:

“Trò luôn khiến người ta áy náy theo cách quá … tử tế. Nhưng thật xin lỗi, ta cũng không có sự lựa chọn.”

Bình luận

để tham gia bình luận.

Xác nhận