Năm 2200.
Những chiếc xe bay có dán biểu tượng của tập đoàn khoáng sản Kalico vượt qua một bãi khai thác và một khu mỏ bỏ hoang, sau đó hạ thấp dần, thấp dần rồi dừng lại phía những ngọn đồi trọc đầy sỏi đá. Patrick - giám đốc khu vực Messen - vội vã xuống xe rồi nhanh chóng mở cửa cho một vị khách ẩn mình trong lớp áo choàng dày cộm.
“Đến nơi rồi thưa ngài.” - Patrick nói với một vẻ cung kính.
Người thần bí nhét hai bàn tay vào lớp áo choàng rồi bước ra khỏi cửa xe.
Đám người theo Patrick vào một đường hầm hẹp. Đường hầm uốn lượn sâu bên dưới những lớp đất đá, đưa họ đi xuống sâu bên trong lòng đất. Nguồn điện trong đường hầm chớp nháy liên hồi, tạo ra bầu không khí lạnh lẽo, cuồn cuộn, quyện với mùi ẩm thấp của đất và nấm mốc.
Cái lạnh thấu xương len lỏi trong không khí, phả thẳng vào mặt những người đi sau. Patrick và đám người không có mấy chuyện để nói. Họ đi cùng nhau trong sự yên lặng đến đáng sợ.
Patrick rùng mình và bắt đầu tự hỏi chính xác thì thứ mà bọn họ đã tìm thấy là gì?
Ban đầu, nơi này chỉ là một mỏ đá quặng rất đỗi bình thường.
Chỉ là sau khi bọn họ khai quật ra “thứ đó”, tất cả mọi thứ lập tức thay đổi. Không khí, nguồn nước, các loại khoáng sản ở mỏ quặng này lập tức biến thành một thứ vật chất hoàn toàn khác. Một thứ vật chất mà ngay cả một kỹ sư địa chất như Patrick cũng khó có thể diễn tả bằng lời.
Điều này đã kinh động đến những cán bộ cấp cao. Họ chẳng hề nề hà mà tới cái vùng đất chó ăn đá, gà ăn sỏi này để khảo sát. Nó cho thấy rằng, tập đoàn đang rất quan tâm đến “thứ đó”. Nó đồng nghĩa với một cơ hội “đổi đời” dành cho một kỹ sư quèn như Patrick.
Khoảng mười lăm phút sau, Patrick dừng lại trước một cánh cửa đá dày chắn ngang đường hầm. Trên đó, những đường vân li ti như những con giun không ngừng ngọ nguậy, thỉnh thoảng lại tổ hợp thành những ký tự vô cùng khó hiểu.
“Thợ mỏ đi đâu hết rồi?” - Bỗng nhiên, người thần bí lạnh lùng hỏi.
“Thưa ngài, khi phát hiện được những thứ này, chúng tôi đã cho sơ tán những người thợ mỏ làm việc ở đây.” - Patrick khúm núm nói - “Tất nhiên, những người phát hiện ra thứ này, tôi đã cho người tập trung hết vào một căn phòng. Đảm bảo rằng chưa từng có ai tuồn được thông tin này ra ngoài.”
Patrick vừa định giải thích thêm về công lao của mình, thì một âm thanh 'lạch cạch' nổi lên từ phía sau lưng. Cái hơi lạnh như băng từ đường hầm cũng không lạnh bằng đầu mũi súng đang chĩa về hắn ta.
“Thưa ngài. Tôi . . . tôi . . .” - Patrick còn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì …
Đoàng! Một tiếng nổ vang vọng thật lâu trong đường hầm.
Hắn lập tức thụp xuống trên nền đất, máu tươi văng lên cánh cửa đá.
Trong những hơi thở cuối cùng của đời mình Patrick có thể thấy được người thần bí lấy ra một phiến đá nhỏ và tra nó vào một biểu tượng trên cánh cổng. Rồi chỉ trong chốc lát, tất cả mọi người đều biến mất, chỉ để lại những ánh sáng xanh da trời nhạt lấp lóe nơi khe cửa hẹp.
Đó cũng là lúc Patrick trút đi hơi thở cuối cùng.
Năm 2202
…
“Mày … mày là ai? Không. Mày là thứ gì? Mày không biết tao là đâu, đây là ai hả? Tao là thủ tướng, là người đứng đầu đất nước này. Mày không thể giết tao.” - Ngài thủ tướng nước cộng hòa Michilian gào thét trong tuyệt vọng.
Có gì đó treo lơ lửng trước mặt ông ta. Nó không chân, không mắt mũi. Giống như một khối sắt nặng nề được bọc trong tấm áo choàng đẫm máu.
Phía sau nó, là một cánh cửa chắn trên những cái xác ngổn ngang. Tất cả đều bị giết theo một cách. Một một cú chém kinh khủng từ trên cao xuống từ vai tới eo. Và máu … máu … của những người lính bảo an bảo vệ thủ tướng. Máu … của những cái xác bị chém gần như làm đôi phía sau tràn ngập trong sảnh.
Thứ đó vươn tay ném cái bịch, rơi đánh thịch trước mặt ngài thủ tướng.
Ngài thủ tướng cúi xuống, run rẩy kéo tấm vải ra trong sự sợ hãi vô hình. Đó là một thứ gì đó ghê tởm, bầy nhầy, chứa đầy tóc và máu khô.
“Xoẹt”
Trong thoáng chốc, một đường ánh sáng mỏng như sợi chỉ xé toạc không gian, cắt ngang căn phòng. Âm thanh không phải là tiếng kim loại cọ xát, mà là tiếng xé rách của một thứ gì đó vô hình, để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ. Ngay sau đó, một vết cắt nóng chảy, sạch sẽ xuất hiện trên nền đá hoa cương, chia đôi căn phòng.
…
Tiếng máy chiếu tắt đi, cảnh tượng cuối cùng trên màn ảnh vẫn còn giữ lại khoảnh khắc cái xác không đầu của ngài thủ tướng.
“Không chỉ đội bảo an mà một chi quân đoàn tự vệ của tướng quân Aubrey khu vực phía Đông và 4 trung đội trong căn cứ quân sự Elise cũng gần như bị quét sạch.” - Trong quân khu phía Bắc, Tổng tư lệnh - tướng Geoffrey quan sát máy chiếu, tỏ ra đăm chiêu - “Ngài thủ tướng có lẽ đã không còn sống nữa.”
“Ngoài ra cũng có thông tin tin từ các nghị sĩ vùng phía Tây bao gồm tướng Jocelyn rằng dường như có những thứ không sạch sẽ đang dần xuất hiện.” - Phía dưới ông, thiếu tướng Joyce đưa lên một tập tài liệu và bắt đầu nói.
Tướng Joyce chỉ về một vùng trên bản đồ: “Ở Michilian đến nay đã phát hiện được 4 khu vực báo động đỏ. Tuy nhiên, việc ngài thủ tướng bị ám sát ở ngay dinh thự và sự bất ổn ở khu vực phía Đông đang dấy lên hồi chuông cảnh báo cấp cao nhất cho nước cộng hòa Michilian. Mặc dù tướng Aubrey đã nói rằng sẽ lấy tính mạng đảm bảo an toàn khu phía Đông, nhưng mọi thứ đang rất bị động.”
“Vậy còn viện trợ khẩn cấp từ nước ngoài” - Một trung tướng phát biểu.
Joyce lắc đầu: “Có vẻ như không chỉ chúng ta mà các quốc gia khác cũng đang gặp một số tình trạng tương tự.”
“Mọi thứ càng ngày càng trở nên bất lợi.”
Ngập ngừng, Joyce lại nói tiếp: “Chúng ta không biết những ‘kẻ’ này là ai? Bọn chúng xuất hiện với mục đích gì? Nhưng bọn chúng đang nắm lấy thứ vũ khí mà chúng ta không có. Hiện tại mới chỉ có số ít chúng xuất hiện, nhưng nếu chúng ta không hành động, tương lai của nước ta sẽ hoàn toàn không có khả năng chống đỡ, và đó cũng là lúc đất nước này chấm dứt.”
“Vậy thì chúng ta phải làm thế nào bây giờ?”
‘Chúng’ xuất hiện quá đột ngột. Không ai biết ‘chúng’ là thứ gì? Mục đích của ‘chúng’ là thế nào? Tại sao lại nhắm vào những lãnh đạo cấp cao?
Cả phòng họp bỗng chốc rơi vào im lặng, không một ai dám đưa ra đáp án.
Bất kỳ ai đưa ra đáp án, đồng nghĩa với việc người đó là nhân tuyển tốt nhất để chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm này. Nếu như … chỉ là nếu như bọn họ có thể giải quyết vấn đề này. Đó ắt hẳn là điều tốt. Thế nhưng … không giải quyết được. Nhẹ thì con đường quân nghiệp của bọn họ sẽ để lại vết nhơ. Nặng thì sẽ phải đối mặt với tòa án binh … hoặc thậm chí là cái chết.
“Gọi Randolph đến đây.”
Nhìn những người lính phục vụ dưới trướng mình, tướng Geoffrey nhắm mắt, bất đắc dĩ thở dài.
Những người lính mang trên mình quân phục - dù sao cũng chỉ là những người bình thường. Tâm tư của họ cũng chỉ giới hạn ở những suy nghĩ tầm thường. Do đó, họ sẽ chẳng bao giờ tin vào những điều phi thực tế như thế.
Chỉ có một số người, dường như họ biết được điều gì đó.
Và Randolph lại là một người như vậy.
Nhưng nếu có sự lựa chọn khác, tướng Geoffrey nhất quyết sẽ chẳng bao giờ muốn gọi hắn đến.
…
“Nhường chỗ một chút?” - Chừng hai mươi phút sau, Randolph ngông nghênh xuất hiện. Đối mặt với những vị tướng cao cấp trong quân đội, người đàn ông 30 tuổi chẳng hề có chút gì sợ hãi. Hắn ta đánh giá một vòng xung quanh và nhìn về phía tướng Geoffrey: “Lão già, lão muốn gì?”
“Nói cho ta biết tất cả về chúng.” - Không dài dòng, tướng Geoffrey ra lệnh.
Randolph tỏ vẻ khinh bỉ: “Oh, ngài đại tướng lại muốn biết thông tin từ tôi sau từng ấy chuyện ngài đã làm ư?”
“To gan. Ngươi dám nói thế với tướng quân. Ngươi biết mình đang ở đâu không?” - Một vị trung tá trẻ bỗng nhiên gằn giọng, rút ra trong người khẩu súng lục và chỉ về phía Randolph - “Ngươi có tin rằng ta bắn nát sọ ngươi không?”
Randolph nhìn trung tá đang chĩa mũi súng vào mình, cặp mắt vô hồn của anh ta nháy một cái với vị trung tá trẻ và tặc lưỡi: “Nào, thử xem anh bạn. Để xem lão già khốn nạn sau khi hại chết con gái mình, sẽ vui mừng trước cái chết của con trai mình như thế nào?”
Câu nói của Randolph khiến Aidan đột nhiên rùng mình.
Tướng Geoffrey, một trong số 4 vị đại tướng toàn quyền của Michilian lại có con.
Và không chỉ một.
Nếu như thông tin này để lộ ra ngoài, đó ắt hẳn là một tin tức đủ ảnh hưởng đến một quốc gia. Bởi ở Michilian này, ai cũng hiểu tướng Geoffrey là vị vua không ngai, cả về chính trị lẫn quân đội. Chỉ cần tướng Geoffrey ra lệnh một tiếng, vị trí thủ tướng của quốc gia này sẽ lập tức thay đổi trong tích tắc. Con của tướng Geoffrey, nói không ngoa, chính là thái tử của quốc gia này.
Hơn nữa, hắn đã nghe được một điều gì đó, là giết con gái mình sao. Sao tướng Geoffrey lại làm thế? Chuyện gì đang xảy ra. Vị trung tá trẻ đưa mắt nhìn về tướng Geoffrey để đảm bảo rằng câu nói vừa rồi chẳng phải là vui đùa.
Đúng lúc ấy, Aidan thấy sát khí xuất hiện ở tướng Joyce.
Joyce - từ bề ngoài mà nói, hắn giống như một văn nhân, một quân sư. Nhưng là thiếu tướng trẻ nhất trong lịch sử Michilian, Joyce được biết đến với biệt danh Bạo chúa Joyce. Ẩn sâu trong vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng là sự nguy hiểm tiềm tàng.
Nguy hiểm với bất cứ ai dám bất kính với tướng Geoffrey.
Ngay cả Joyce cũng không tài nào giữ được cho gương mặt mình không biểu lộ cảm xúc. Hắn đã làm việc cho tướng Geoffrey đã lâu. Trong ý thức của hắn, tướng Geoffrey là một vị chỉ huy mẫu mực, là nhà lãnh đạo đại tài của đất nước này.
Không một ai, không một ai có quyền xúc phạm đến ngài ấy.
Ngay cả đó là con trai của ngài.
Chỉ thấy Joyce quay ngoắt lại, đôi mắt hắn hằn lên sự tức giận.
Trong tích tắc, Joyce lao về phía Randolph, tung một cú đấm trời giáng.
Nộ thức - Tru tâm.
Tất cả những ai ngồi trong căn phòng ấy, ngoại trừ Randolph và Geoffrey, đều tỏ ra bất ngờ
Không chỉ vì việc Joyce lập tức động thủ với con trai tướng Geoffrey.
Mà còn bởi vì Joyce thậm chí không để ý đến nặng nhẹ mà sử dụng đến Thất thức Lục hợp - Một bí thuật trong quân đội Michilian.
Nó bao gồm bảy loại phát lực, bao gồm hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục. Mỗi loại phát lực kết hợp với Lục hợp, bao gồm Tru thể, Tru hình, Tru ảnh, Tru tâm, Tru ý, Tru thần lại mang lại kết quả khác nhau. Nếu như Nộ (Sự tức giận) khiến người ra đòn có thể dồn toàn bộ sức lực để tung ra một quyền mạnh nhất. Thì Tru tâm là cách điều khiển lực đạo khiến chiêu thức có thể cách vật tấn công đối thủ.
Nói một cách đơn giản, Nộ thức - Tru tâm có thể mượn lực lượng mạnh nhất để tấn công vào nội tạng đối phương khiến hắn có thể lập tức chết bất đắc kỳ tử.
Cho dù biết Randolph có thể gặp nguy hiểm, nhưng tốc độ của Joyce quá nhanh. Đến khi tất cả mọi người nhận ra việc này, thì nắm đấm của Joyce đã đến trước ngực Randolph.
“Phù”
Ai cũng nghĩ đến viễn cảnh xấu nhất dành cho cả Randolph và Joyce.
Ấy vậy mà trong tích tắc nắm đấm của Joyce lao tới, nó lại đi xuyên qua người Randolph một cách thần kỳ. Joyce chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đột ngột và một luồng khí lạnh lẽo lướt qua, như thể đối thủ chưa bao giờ tồn tại ở đó.
Đến khi mọi người kịp định thần nhìn lại, Randolph đã xuất hiện ở phía sau Joyce.
Hắn xoay người, tung một cú đá 180 độ về phía Joyce, khiến hắn bay về phía vách tường.