Từ trong đống đổ nát, Joyce chống tay bật dậy, lau vết máu rỉ bên khóe môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Randolph. Cú đá đó có sức mạnh đáng kinh ngạc, nhưng điều đáng sợ hơn cả là hắn không thể cảm nhận được cú đá đó đã diễn ra như thế nào.
“Chậm thôi chàng trai. Cậu đang hành xử không giống như một quý ông chút nào.” - Randolph điềm nhiên chỉ vào Joyce đang lồm cồm bò dậy, mỉa mai - “Cậu đoán xem, lòng trung thành của một quý ông như cậu đáng giá bao nhiêu tiền chứ?”
Joyce không đáp, chỉ siết chặt nắm đấm.
Ố thức - Tru ảnh
Không còn là một chiêu chí mạng. Bàn tay Joyce biến nắm đấm thành trảo. Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa của Joyce như móng vuốt của chim ưng nhằm vào vai, mắt, ngực của Randolph.
Kinh nghiệm chiến đấu dày dặn nói cho hắn biết khi bản thân không chạm được vào đối phương thì cho dù chiêu thức có mạnh mẽ đến đâu cũng là vô dụng. Do đó, nhìn từ bên ngoài, có vẻ như chiêu thức mà Joyce tung ra là sát chiêu chí mạng, nhưng thực tế, chỉ chiêu thức đầu tiên mới là sát chiêu, còn các chiêu thức sau chỉ nhằm kiểm soát đối thủ, gây sát thương là thứ yếu.
Đương nhiên Randolph cũng không có khả năng để Joyce đắc thủ. Hắn lách nhẹ, thân hình lại một lần nữa trở nên hư ảo, trốn qua trảo của Joyce.
Sau đó, không nói một lời, trực tiếp trả đòn, liên tục tung liền bốn cú đấm.
Nhưng Joyce lại không có vẻ gì là muốn trốn tránh.
Hỉ thức - Tru hình.
Cánh tay Joyce trở nên cứng rắn như đá, khiến đòn đánh của Randolph căn bản không gây được nhiều sát thương. Thậm chí còn tạo cơ hội để Joyce phản đòn.
“Hình thức ban đầu của Rune cường hóa ư?” - Randolph xoay người, né đi một chiêu trảo công của Joyce. Bàn tay Joyce lúc này như có ma lực, liên tục thi triển Thất thức Lục hợp, khiến đám khán giả bất đắc dĩ bên ngoài liên tục hò reo. Cả căn phòng trở thành đấu trường sống còn giữa hai kẻ vượt xa định nghĩa về nhân loại thông thường.
“Hừm, ngươi cũng không mạnh như những gì ngươi thể hiện.” - Joyce nhếch mép cười lạnh, nhưng chưa kịp nói hết câu, hắn chợt cảm thấy một cảm giác áp bức đáng sợ đè nặng lên người mình.
“Nó cảm được thứ gì đó và đang muốn tìm hiểu càng nhiều càng tốt. Đúng là một mầm mống tốt, chỉ tiếc …” - Randolph bật về phía sau, kéo dài khoảng cách. “... cách biệt giữa chúng ta … quá xa.”
Rõ ràng ở đó không có bất kì một thứ gì cả, nhưng khi Randolph chạm tay vào khoảng không sau lưng mình.
Một thứ gì đó đã được kéo ra.
Trong một tích tắc, ‘thứ đó’ hóa thành sương mù che đi tầm mắt của tất cả mọi người. Toàn bộ căn phòng bỗng trở nên nặng nề, không gian như bị bóp méo.
Randolph cũng theo đó biến mất.
“Bên này” - Tiếng Randolph vang lên bên tai Joyce.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Joyce đã cảm giác cả cơ thể mình như bị một cơn cuồng phong cuốn lấy. Tất cả những gì hắn có thể làm là dồn hết sức mạnh vào cánh tay để thi triển Tru hình.
Sau đó, cả cơ thể giống bị đá văng đi như một con búp bê rách.
Khi sương mù tan đi, Randolph vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Còn Joyce thì khó nhọc đứng lên ở vị trí cũ mà cậu ta đã gục ngã trước đây, một cánh tay thả thõng xuống đất.
Rõ ràng, cậu ta đã thua.
Đau.
Cơn đau từ cánh tay bị gãy như một tiếng chuông cảnh tỉnh, kéo Joyce ra khỏi sự choáng ngợp của năng lực Randolph.
Randolph nhìn vào Joyce, cười hỏi: “Cậu còn muốn đánh nữa sao?”
Joyce vô thức nhìn cánh tay bị gãy của mình rồi lại ngẩng mặt nhìn thái độ cợt nhả của Randolph. Máu nóng dần dần bình tĩnh lại.
“Không. Tôi không đánh lại được anh.” - Joyce hít một hơi sâu, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường - “Nếu như tôi có thể giết anh, tôi sẽ làm mọi cách. Nhưng hiện tại tôi không làm được. Nhưng ngay giây phút anh chạm vào người tôi, tôi cảm thấy cánh tay mình đã biến mất khỏi thế giới này.”
Joyce đáp: “Nếu như tôi đoán không nhầm, anh và đám quái vật xuất hiện gần đây giống nhau.”
Randolph không nói mà chỉ đánh giá cậu thanh niên kém hơn mình 5 tuổi kia. Cậu ta không chỉ có tốc độ, sức bộc phát, bản năng chiến đấu khó mà tin, mà còn tinh tế và nhạy cảm đến kinh ngạc. Chỉ cần trong thoáng chốc, cậu ta đã tiếp cận gần với đáp án.
“Ông già, tôi không nghĩ là ông lại có một cấp dưới như vậy.” - Randolph mỉm cười và lững thững bước về phía cha mình.
Tướng Geoffrey thở dài, ánh mắt thoáng qua vẻ mệt mỏi. Người đàn ông quyền uy nhất Michilian giơ tay, ra lệnh: “Tất cả mọi người ra ngoài. Ngoại trừ Joyce.”
Đợi đến khi mọi người ra hết, Geoffrey mới nhìn về phía Randolph nói: “Chuyện về Helen chỉ là một tai nạn. Ta thực lòng không muốn thế.”
Randolph bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy không hề có lấy một chút ấm áp. Nó sắc bén, lạnh lùng và tràn đầy khinh miệt, giống như tất cả mọi thứ ông già hắn nói đều đã được tính sẵn: “Ông vẫn như vậy. Thật lòng … thật lòng ư? Sau từng ấy chuyện xảy ra? Tất cả đều chỉ là sự dối trá.”
“Mẹ tôi đã vì ông mà sống trong bóng tối cả đời. Bà nuôi dạy chúng tôi trong những lời dè bỉu của thiên hạ về một người phụ nữ không chồng mà chửa. Chúng tôi lớn lên với cái danh ‘đồ con hoang’, mang theo nỗi nhục nhã suốt tuổi thơ. Đến khi chết, bà vẫn không cho chúng tôi đến gặp ông. Chúng tôi biết rằng mình có cha, nhưng lại không thể gọi ông ta một tiếng.”
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục, từng chữ như cắt vào không khí:“Và rồi khi chúng tôi lớn, những tưởng ông sẽ thay đổi. Nhưng không, ông lợi dụng chính con gái của mình để lấy đi những công nghệ và vũ khí cho bản thân mình. Ông đã hứa với tôi, đánh đổi bằng những thông tin tôi có, rằng ông sẽ bảo vệ con gái mình một cách cẩn thận nhất.”
“Nhưng ông thử nhìn lại xem, ông đã làm gì? Helen đang ở đâu? Con bé có còn sống để gọi tôi bằng anh trai được không?”
Tướng Geoffrey trầm ngâm nhìn vào gương mặt Geoffrey như để đánh giá mọi thứ. Khi thấy nụ cười giễu cợt vẫn đọng lại trên gương mặt Randolph, tướng Geoffrey biết giữa cả hai không hề có điểm chung để trao đổi.
“Randolph, ta cũng không hy vọng con tha thứ cho ta. Nhưng là có một thứ ta cần cho con biết. Lúc đó, mặc dù đến muộn, nhưng chúng ta tìm thấy thứ này ở phòng thí nghiệm Stanley.”
Nói đến đây, tướng Geoffrey mới cẩn thận lấy từ trong túi áo ngực một thứ. Ông nhìn nó, vuốt ve thật lâu rồi đặt lên bàn: “Một tiểu đoàn đã chết và chúng ta đã lấy từ miệng con quái vật thứ này.”
Randolph cúi đầu ủ rũ nhìn vào mẫu vật trên bàn. Anh bỗng thấy khóe mắt cay cay. Có thứ gì đó bóp nghẹt trái tim anh ta, khiến cho ngọn lửa trong tim Randolph một lần nữa bùng lên.
Lần đầu tiên … nụ cười thường trực trên môi hắn vụt tắt.
Có thứ gì đó bóp nghẹt trái tim anh ta, khiến ngọn lửa trong tim Randolph một lần nữa bùng lên. Không phải lửa hận thù, mà là lửa của hy vọng. Hắn cảm thấy sống mũi cay xè, một cảm giác mà hắn đã chôn chặt suốt nhiều năm trời, kể từ cái ngày anh em họ phải lớn lên mà không có cha.
“Đây là thứ mà Helen đã dành cả mạng sống để bảo vệ. Thời điểm Starley dùng thiết bị dịch chuyển thì có vẫn còn.”
“Cho tôi tọa độ, tôi sẽ đi tìm nó. Tìm bằng được nó.” - Randolph dán chặt mắt vào cha mình, nói với giọng khẩn khoản cầu xin.
Thế nhưng, Geoffrey chỉ nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng như thể đã đoán trước phản ứng của con trai mình. “Trước đó, ta cần một câu trả lời.”
Sự giận dữ bùng lên trên khuôn mặt Randolph. Hắn hét vào mặt cha mình: “Ông điên rồi. Đây là sinh mạng của con gái ông? Ông vẫn có thể đem nó ra để đánh đổi sao? Ông còn là người sao?”
Geoffrey không hề nao núng. Ông nhìn thẳng vào mắt con trai mình, giọng nói không chút dao động: “Từ lúc con thể hiện ra sức mạnh của mình. Con nên biết đây không phải là cuộc nói chuyện thông thường giữa một tướng quân và một người dân. Đây cũng không phải là cuộc nói chuyện giữa cha và con.”
Tướng Geoffrey hít một hơi thật sâu: “Đây là cuộc ngã giá. Và trong cuộc đàm phán này, ta là một thương nhân. Ta cho ‘giá tiền’, con cho ta thông tin.”
Lời nói của Geoffrey như một nhát dao sắc lạnh cắt ngang không khí. Randolph đứng sững lại.
Hắn không còn siết chặt nắm đấm nữa, cũng không còn bừng bừng giận dữ.
Vai hắn khẽ trùng xuống, ánh mắt bực tức trở thành vẻ cam chịu. Như thể hắn đã sắp xếp lại toàn bộ hệ cơ trong thân thể mình để thích nghi với tình thế bất ngờ này. Cả cơ thể và tâm trí hắn đều đang gồng mình để chấp nhận một sự thật tàn nhẫn: nỗi đau của hắn, tình thương của hắn, tất cả đều trở thành một món hàng trên bàn đàm phán.
Nụ cười lại xuất hiện trên gương mặt Randolph, nhưng Joyce lại cảm thấy đó không phải là nụ cười ban đầu của Randolph nữa. Nó là một nụ cười tự diễu, tự diễu đến tận cùng của thất vọng.
Căn phòng trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Randolph nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, hắn đã lấy lại dáng vẻ bình thản, như thể vừa từ bỏ một điều gì đó rất lớn lao.
“Tôi nên hiểu rằng lúc bị gọi đến đây, mình sẽ phải đối diện với cảnh tượng như này mới phải.” - Vẻ căm hờn vì đau khổ đã được thay thế bằng dáng vẻ điềm nhiên tự tại. - “Một người cha ư? Tôi hi vọng gì từ một người như ông chứ?”
Một lúc sau Randolph lên tiếng, giọng điềm tĩnh.
“Vậy giờ. Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ … tướng Geoffrey?”
“Từ đầu đi” - Tướng Geoffrey nói: “Hãy cho chúng ta biết về những thứ con biết. Chúng ta đã đi đến nhiều nơi, gặp được nhiều thứ, đối diện với rất nhiều phần tử khủng bố đặc biệt nguy hiểm. Nhưng những người lính của ta chưa bao giờ thấy nơi nào giống địa ngục đến như vậy. Hôm nay chúng ta đã trông thấy những sinh vật mà ta tưởng sẽ không tồn tại trên trái đất này - những con quái vật được sản sinh từ những câu chuyện thần thoại đen tối nhất của loài người.”
“Ta thấy rất kì lạ là trước khi Helen và Stanley bị giết chết. Con đã liên lạc với ta, muốn ta đến bảo vệ hai vợ chồng chúng. Ngay từ đầu, con đã biết rằng chúng sẽ đến và cuộc chiến này sẽ nổ ra. Làm sao con biết điều đó? Và ‘chúng’ là thứ gì? Các con đã tìm ra thứ gì?”
Randolph chậm rãi gật đầu, như thể chấp nhận ván cờ này.
Sau đó, hắn nhìn thẳng vào mắt ‘cha’ mình, lạnh lùng nói:
“Vì ‘cái giá’ các người đưa ra. Cho nên, tôi sẽ nói cho các người một bí mật. Các người nên chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến.”
“Bởi chúng … sắp đến rồi.”
“Chúng . . . là các IniMonster”