Năm 2020.
Tòa nhà Cát Bụi là một tòa nhà bằng đá nằm ở cuối con phố Bình Minh, bên cạnh công viên trung tâm thành phố Opal, vương quốc Gemstone. Nó có hình dáng như những nhà thờ đá từ cuối thế kỷ thứ IV với phong cách mặt tiền sáu cạnh kinh điển và một hàng rào đá quây xung quanh khu vườn đầy cỏ đuôi gà.
Từ khi mới được xây dựng, tòa nhà Cát Bụi đã là một chi nhánh quan trọng của Hội khảo cổ học toàn thế giới. Nhưng mấy năm gần đây, bởi vì hội khảo cổ học của vương quốc Gemstone không còn cống hiến được nhiều công trình có giá trị nữa, cho nên hội cũng bị cắt giảm dần các loại trợ cấp nghiên cứu. Tòa nhà này cũng dần trở nên tiêu điều, vắng tanh và bị bỏ hoang. Martin Goyal - Hội trưởng hội khảo cổ vương quốc mấy năm cũng chẳng quay về đây lấy một lần.
Thế nhưng hôm nay, ngay khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm, một người đàn ông lịch thiệp - ngài Martin Goyal - lại xuất hiện ở lối cửa sau tòa nhà Cát Bụi. Khi chắc chắn rằng không có ai theo đuôi mình, ngài Martin mới lấy tay nắm cửa bằng gỗ sồi, mở cửa và đi vào bên trong.
Từ từ bước tới phòng đọc sách của Hội trưởng hội khảo cổ, người đàn ông sáu mươi hai tuổi nhanh chóng nhấc lên một cuốn sách trong phòng làm việc. Tiếng kẽo kẹt từ giá sách phát ra nhiều hơn, rồi nhanh chóng mở ra một đường hầm bí mật.
Chỉ chờ có thế, người đàn ông vội vã lẻn vào bên trong, trước khi giá sách đẩy bụi kịp thời đóng lại.
Lần theo hệ thống đèn led tối tân, ngài Martin bước đi như bay đến một căn phòng được đóng kín - Căn phòng ẩn.
Trước mắt là một cánh cửa cổ kính, với họa tiết chạm trổ một quyển sách cổ kính. Ánh sáng mờ ảo từ dưới cánh cửa nhấp nhô lên, tạo ra bóng râm lạ kỳ trên sàn nhà. Ở trong quyển sách, một bức tranh vẽ một con cú đeo kính cận trông vô cùng bí ẩn. Ánh mắt của con cú nhìn trực tiếp vào tâm hồn mỗi ai đặt chân vào căn phòng này, như thể biết một bí mật không nói ra.
Nhìn biểu tượng của Hội kín, Martin thở dài và đẩy ra cánh cửa.
Lúc này, phía bên trong đã ngồi sẵn hai bảy người.
Tất cả đều mặc trên người một chiếc áo choàng gai của tu sĩ thế kỉ III, mang một chiếc mặt nạ với sắc thái kỳ dị. Sáu trong số đó, rõ ràng là có vị trí cao hơn, khi mang trên mình những chiếc mặt nạ vàng và ngồi ở vị trí quan trọng nhất. Trong khi những người khác chỉ mang trên mặt một chiếc mặt nạ bạc hoặc đồng.
“Apollonius” - Giọng nói sắc lạnh của người đàn ông vang lên - “Chẳng lẽ ông đã quên mất quy định của Hội. Một cuộc hẹn bất thường ư?”
Một người khác bực tức tiếp lời: “Và còn không mang theo mặt nạ. Cho dù ông là một trong số bảy vị Thủ thư, nhưng không có nghĩa ông không coi những người khác ra gì?”
Nếu như trong trạng thái bình thường, Martin sẽ không vội vã đi tới nơi này, mà cũng giống như họ, khoác lên mình những chiếc áo tu sĩ, nấp sau chiếc mặt nạ. Bởi nó không chỉ là một bộ quần áo, mà là sự bảo hộ cho danh tính của ông, cũng như sự thần bí của Hội kín. Thế nhưng, hôm nay lại khác. Ông ta có đủ lý do để không làm chuyện này.
“Ẩn mình trong mặt nạ. - Gọi nhau bằng bí danh. - Tuân theo từng thứ bậc. - Phụng sự một lời thề. Làm sao tôi có thể quên được quy định của hội. Tôi không khoác lên mình những bộ quần áo đó, không phải bởi vì tôi coi thường mọi người, mà quả thực thời gian đối với tôi vô cùng quan trọng.”
Martin mỉm cười và ngồi xuống chiếc ghế của mình - đúng hơn là chiếc ghế Apollonius - Một trong số bảy chiếc ghế quan trọng nhất của Hội kín. Bàn tay ông gõ lên thành ghế, không nhanh không chậm giãi bày:
“Demetrius, Zenodotus, Eratosthenes, Aristophanes, Callimachus, Aristarchus và các huynh đệ khác trong Hội kín. Nếu như những lời nói này không khiến cho mọi người thỏa mãn, tôi sẽ chịu mọi hình phạt mà Hội đưa ra. Bao gồm … cả khai trừ ra khỏi Hội.”
“Apollonius.” - Callimachus rít trong miệng - “Ông có biết ông đang nói gì không? Khai trừ khỏi Hội, đồng nghĩa với việc ông hoàn toàn biến mất. Không chỉ là ông, mà cả gia đình ông. Thậm chí mọi thông tin về ông cũng sẽ bị thủ tiêu.”
“Tôi biết chứ?” - Apollonius đáp. - “Với sức mạnh của Hội thì hoàn toàn không khó để thực hiện điều ấy. Nhưng là … nếu tôi nói rằng mình đã giải mã được một trong Tứ đại bí: Câu đố hơn năm ngàn năm lịch sử. Vậy thì … các người cũng chẳng thể nào khai trừ được tôi.”
“Dẫu sao tôn chỉ cao nhất của Hội là tìm ra chân lý. Mà tôi chính là người có thể dẫn dắt Hội tìm ra chân lý ấy.”
“Cái gì? Điều đó không thể nào? Ông đang nói về nó.”
“Thế quái nào mà ông dám nói ra điều ấy.”
Đại đa số mọi người đều sửng sốt trước lời nói ngông nghênh của Apollonius.
Phải biết rằng Hội kín được thành lập vào những năm đầu tiên của Kỷ nguyên xanh. Từ những ngày đầu thành lập, Hội kín mang trong mình chức trách là lưu trữ và bảo tồn những kiến thức và lịch sử của nhân loại.
Ban đầu, Hội kín được quản lý bởi bảy vị Thủ thư, tương ứng với bảy cái tên Apollonius, Demetrius, Zenodotus, Eratosthenes, Aristophanes, Callimachus, Aristarchus. Nhờ những kiến thức và thông tin mà họ nắm được, bảy người Thủ thư bắt đầu phát triển thế lực và nắm trong tay các lĩnh vực chủ yếu từ kinh tế, chính trị, quân đội đến xây dựng, giải trí.
Dần dần, bảy vị Thủ thư là chức danh được truyền từ đời này qua đời khác, tượng trưng cho bí ẩn và quyền lực. Thậm chí ngay phía dưới họ, những Người giữ bản thảo, hay những Kẻ tìm kiếm tri thức hầu hết đều là những thành viên cốt cán trong chính phủ các nước, có quyền lực thao túng các quốc gia trên thế giới.
Mặc dù Hội kín hùng mạnh và to lớn như vậy, nhưng cho dù trải qua mấy trăm năm thành lập và phát triển, vẫn có bốn câu đố trong lịch sử nhân loại mà Hội không thể nào giải mã được, bao gồm thứ mà Apollonius - hay đúng hơn là ngài Martin - vừa đề cập: Câu đố về thế kỉ Tím.
“Đúng thế.”
Dưới chiếc mặt nạ vàng, trán Demetrius nhăn lại, rõ ràng là bối rối.
Hôm nay, Apollonius có vẻ gì đó rất khác. Ông ta định mở miệng hỏi kĩ nhưng một Người giữ bản thảo đã quay lại thi lễ với Apollonius.
“Ngài Apollonius, thật bất kính nếu tỏ ra nghi hoặc ngài. Cho dù ngài là một nhà Ngôn ngữ học đại tài, một nhà Khảo cổ xuất chúng, nhưng tôi và các huynh đệ trong hội khó lòng mà tin ngài được.”
Nói đến đây, người mang mặt nạ bạc ngập ngừng một lúc. Bởi vì là một Người giữ bản thảo, việc chất vấn một Thủ thư trong Hội kín là một điều vô cùng xấc xược. Thế nhưng mỗi một câu đố trong Tứ đại bí lại liên quan đến một lĩnh vực mà tất cả mọi người trong Hội đều không có chút manh mối nào.
Đã từng có Người giữ bản thảo cho rằng Tứ đại bí không có thật. Và mục đích thực sự của Hội kín là dựa vào những lời thêu dệt để thâu tóm sức mạnh của những tầng lớp tinh anh trong hội. Thế nên việc có ai đó nói rằng mình biết về một thứ không hề tồn tại, quả đúng là người si nói mộng.
Nghĩ đến đây, Người giữ bản thảo lại tiếp tục thi lễ một lần nữa: “Xin thứ lỗi cho sự khiếm nhã của tôi. Nhưng bí mật đó, chỉ có kẻ nắm giữ Ngôn ngữ thượng cổ mới có thể tìm ra. Liệu ngài có thể chứng minh không?”
“Thật trớ trêu thay khi bị chính những huynh đệ trong Hội nghi ngờ.” - Apollonius lắc đầu và đứng lên khỏi chiếc ghế của mình, vừa đi vừa nói. “Là Apollonius trong số bảy vị Thủ thư của Hội kín, tôi sẽ chẳng mang danh dự của mình để làm trò đùa cho các vị. Thời gian tôi dành cho Ngôn ngữ thượng cổ còn nhiều hơn số tuổi của cậu nữa chàng trai trẻ ạ.”
Đứng lại trước Người giữ bản thảo, Apollonius gõ lên trán hắn và cảnh cảo. “Ngôn ngữ thượng cổ, tôi đã hoàn toàn nắm giữ. Tôi hiểu cậu và cơ số người ở đây đang nghĩ gì. Cho nên đừng đem cái suy nghĩ tầm thường đó của cậu áp đặt vào tôi.”
“Chứng minh đi” - Một trong số bảy vị Thủ thư khác lên tiếng.
Từ giọng nói quen thuộc, Apollonius có thể dễ dàng nhận ra đây là Eratosthenes. Nữ thủ thư duy nhất mà ông có thể trao đổi kiến thức về Khảo cổ học.
Apollonius tiến về phía bà, giọng nói càng lúc càng cao hơn sau mỗi bước chân: “Eratosthenes. Cô có mang theo viên đá đó chứ?”
“Viên đá?” - Eratosthenes tự hỏi trong đầu xem người đàn ông này đang đề cập đến thứ gì. Nhưng trong vô thức bà lại sờ tay lên trên cổ mình.
“Ồ, cô vẫn còn nhớ nó.” - Apollonius nhìn Eratosthenes và hỏi một cách ôn nhu.
“Tôi nhớ chứ. Viên đá mà tôi tìm ra trong hầm mộ của vua Suv đệ II. Viên đá đã giúp chúng ta thân thiết hơn.” - Ánh mắt của Eratosthenes nhìn chăm chăm vào Apollonius.
“Nói cho cô một giả thuyết.” - Apollonius ta tiếp tục, nhích lại gần hơn và gõ nhẹ lên viên đá trên cổ người phụ nữ - “Nếu thời gian là căn phòng kín, thì ngôn ngữ Thượng cổ là cánh cổng đi vào căn phòng đó, còn Viên đá này chính là chìa khóa để mở nó ra.”
“Chẳng lẽ nó là …”
“Chính như các người nghĩ.” - Apollonius gật đầu - “Viên đá này thực tế chính là chìa khóa để mở ra cánh Cổng. Và chắc hẳn các vị còn nhớ rõ, tại sao tổng bộ của Hội kín lại được xây dựng ở nơi này.”
Nói rồi, Apollonius liền giật mạnh viên đá trên cổ người phụ nữ trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Ông ta xòe bàn tay và không ngừng đọc lên những câu chú ngữ khó hiểu.
Kỳ lạ thay, khi những âm tiết được cất lên trong miệng Apollonius, từng luồng năng lượng bên trong khối đá lập tức tràn ra và rực sáng lên.
Ngay lúc đó, một cánh cửa bằng ánh sáng dần dần thành hình.
“Thượng cổ ngữ.” - Ai đó thì thào, rồi nhanh chóng im bặt. Giống như một lời nói, một hành động xảy ra lúc này là sự khinh nhờn. Những ánh mắt, hay đúng hơn là tất cả linh hồn của mọi người đã bị kỳ cảnh trước mặt thu hút.
“Cánh Cổng. Nhưng cánh cổng đó không phải … ” - Bất chợt, Demetrius lập tức hét lớn. - “Ngăn hắn lại.”
Eratosthenes dường như cũng nhận ra mục đích thật sự của Apollonius: “Anh ta không phải muốn tìm ra bí mật của nó. Anh ta muốn lợi dụng nó.”
“Nhưng tại sao mới được chứ?” - Những Người giữ bản thảo giật mình từ trong vô thức. Họ vẫn chưa hiểu được lý do mà các vị Thủ thư lại ngăn cản Apollonius. Rõ ràng, chính những vị Thủ thư muốn ngài Apollonius phải chứng minh mình.
Nhưng bây giờ, bọn họ lại muốn ngăn ngài Apollonius.
“Bởi vì hắn là kẻ thù nguy hiểm nhất. Hắn hoàn toàn tin tưởng rằng những gì hắn đang làm là đúng.” - Zenodotus rút ra khẩu súng trong người và nhắm về phía Apollonius.
Tiếng súng vang lên ngăn đi âm tiết cuối trong miệng Apollonius.
Viên đá như hơi sương tan dần trong không khí, và cánh Cổng, cũng giống như màn sương dần dần tan biến như chưa từng tồn tại.
Cả sáu vị Thủ thư bước tới phía Apollonius trong một tâm trạng nặng nề.
Tất cả mọi người đều không ngờ rằng một một quý ông như Apollonius lại có thể thực hiện một hành động như vậy.
Chẳng lẽ nói, từ trước đến nay bản chất thật của người đàn ông này là như thế. Chiếc mặt nạ chỉ là thứ che dấu con người thật bên trong. Hay là việc khám phá ra Tứ đại bí khiến cho người đàn ông này thực sự bành trướng.
“Đừng trách chúng tôi. Anh đang đi ngược lại với tôn chỉ của Hội. Tìm kiếm lịch sử … nhưng không để … Lịch sử lặp lại”
Máu tươi ứa ra nơi lồng ngực Apollonius. Một chuyển động lóe lên nơi khóe mắt Apollonius và nụ cười quỷ dị bất ngờ nở trên môi ông già:
“Ha ha. Hãy nhớ … thời gian là câu trả lời.”