Bỏ qua phần điều hướng
Ký Ức Thần Vương · Chương 3/18

Báo cáo nội dung

Đang báo cáo: Chương 3

Lý do báo cáo
Chương 3

Chương 3: Chương 3: Gánh lấy một huyết thống

4.213 từkhoảng 17 phút đọc24 ngày trước

Ánh nắng sớm mai dịu dàng phủ lên từng khóm trúc xanh mướt quanh khu nhà nghỉ, soi rõ những giọt sương còn đọng trên lá. Không khí trong lành, yên bình đến mức chỉ nghe tiếng gió nhẹ và tiếng chim hót ríu ran đâu đó sau vườn.

Linh Phong dậy sớm, khệ nệ bưng bộ bàn ghế nhỏ ra trước hiên nhà. Anh bày biện bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ - bánh mì, vài quả trứng luộc, bình nước mát - rồi thong thả chờ bạn đồng hành.

Thiên Minh xuất hiện ở ngưỡng cửa, kéo nhẹ mũ áo choàng xuống, dáng vẻ vừa tỉnh ngủ vừa bình thản. Anh ngồi xuống, nâng cốc nước nhấp một ngụm, ánh mắt hướng về khu vườn phía trước, lặng lẽ tận hưởng khung cảnh đẹp như tranh.

Trước mặt hai người, cách chừng năm bước chân là một hồ nước nhỏ trong vắt, giữa hồ là hòn non bộ dựng bằng đá cuội, xung quanh thảm cỏ xanh mướt và những khóm trúc đổ bóng lên mặt nước. Tiếng róc rách của suối chảy len giữa những viên đá, gió nhẹ thổi làm vài chiếc lá trúc rơi xuống mặt hồ rồi lững lờ trôi đi.

Bầu không khí thanh bình, êm ả ấy khiến cả hai đều thả lỏng tâm trí, quên đi mọi lo lắng về thử thách trước mắt.

Hai người ăn sáng nhanh, dọn dẹp gọn gàng rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường. Linh Phong gửi lại thiết bị di chuyển cho chủ nhà nghỉ, sau đó cùng Thiên Minh đi bộ hướng lên núi. Trên đường, anh tranh thủ hỏi thăm người dân quanh đó về tình hình nhiệm vụ, dấu hiệu thú dữ xuất hiện và đường đi nước bước cho an toàn hơn.

Sương sớm vẫn còn vương trên lá, đôi bạn trẻ bước vào hành trình mới với một tâm thế vừa bình tĩnh vừa háo hức, sẵn sàng cho ngày đầu tiên thực sự đối mặt với hiểm nguy của thế giới ngoài kia…

Càng tới gần chân núi, nhà cửa thưa thớt dần. Ngọn núi Kim Lâm phía xa rực lên màu vàng óng ánh khi nắng sớm chiếu vào, tạo thành một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa mơ hồ kỳ ảo. Màu vàng ấy đến từ hàng ngàn cây cối trên núi, phản chiếu ánh mặt trời như được dát vàng.

Trên con đường đất ven núi, Linh Phong trông thấy một nhóm sáu đứa trẻ đang tụm lại chơi đùa dưới bóng cây. Anh bước lại gần, tươi cười hỏi:

- Này mấy nhóc, từ đây lên núi còn xa không?

Đứa nhỏ nhất, lanh lợi nhất, ngẩng mặt lên đáp ngay, giọng dứt khoát:

- Lên núi à? Nguy hiểm lắm anh ơi, đừng có lên làm gì!

Linh Phong giả vờ ngạc nhiên:

- Thật hả? Núi đẹp thế kia mà, có gì đâu đáng sợ?

Đứa lớn nhất trong bọn chậm rãi nói, gương mặt thoáng vẻ nghiêm nghị:

- Hồi em còn nhỏ, người lớn đã dặn là trên núi có hai vị thần sinh sống. Nghe nói hai vị ấy… xấu tính lắm. Lên đó dễ đắc tội lắm, mà lại hay... đánh nhau nữa!

Cậu ta hạ giọng, mắt liếc về phía ngọn núi mờ xa:

- Dạo này còn căng hơn. Cả tháng nay hai vị ấy vẫn đang đánh nhau trên núi. Ai mà leo lên lúc họ đang nổi giận... dễ bị kẹp giữa mà không về được nữa đâu!

Một đứa khác thì thầm thêm, mặt lo lắng:

- Nghe đâu hôm trước có người thấy sấm chớp với gió lốc xoáy trên đỉnh núi… Ai cũng bảo là thần đang nổi giận…

Cậu vừa dứt lời thì đột nhiên, từ xa vang lên hàng loạt tiếng "bụt... bụt..." - đầu tiên nhỏ như tiếng đá lăn, nhưng chỉ sau vài giây, đã thành những tiếng nổ dồn dập chát chúa.

Mặt đất dưới chân khẽ rung lên - không mạnh, nhưng đủ để cả đám trẻ con tái mét mặt.

Một đứa hét lên:

- Trận chiến chuyển qua bên này núi rồi! Chạy đi!

Đám trẻ lập tức nháo nhào, ôm đầu, kéo nhau bỏ chạy, chân đạp lên cỏ khô phát ra tiếng sột soạt loạn xạ, rồi khuất dần sau đồi đất phủ đầy bụi đỏ.

Linh Phong và Thiên Minh vẫn bình thản tiếp tục bước lên. Con đường đất nhỏ dẫn dần vào sườn núi đá, mỗi bước chân như vang vọng trong khoảng không bắt đầu có dấu hiệu bất ổn.

Chỉ sau vài trăm mét, họ bắt gặp một cụ già đang đi từ trên núi xuống. Cụ tóc bạc trắng, lưng còng, khuôn mặt hiền từ, đôi mắt hằn nếp thời gian. Cụ gánh một bó củi khô nặng trĩu, thế mà bước đi vẫn chậm rãi, vững vàng như chẳng hề quan tâm đến những chấn động vừa xảy ra.

Thấy hai thanh niên trẻ trong bộ chiến giáp đang đi ngược chiều, cụ dừng chân, nhìn họ một lượt rồi cất tiếng trầm khàn:

- Trên đó nguy hiểm lắm, đừng có lên. Mà nếu nhất định phải đi… thì nhớ đừng vượt quá lưng chừng núi.

Linh Phong lễ phép cúi đầu, bước lại gần:

- Dạ, cụ cho cháu hỏi… trên ấy có gì mà nguy hiểm đến thế ạ?

Cụ già nheo mắt nhìn kỹ bộ giáp hai người, đoạn gật gù như đã đoán ra:

- Hẳn là làm nhiệm vụ rồi. Chiến binh của hội à?

Cụ thở dài, lắc đầu, giọng trầm lại:

- Thôi, nghe già khuyên thật lòng… tốt nhất là nên quay về.

- Hơn trăm năm trước, trên đỉnh núi này bỗng dưng xuất hiện hai Thiên Điểu - thần điểu khổng lồ, sức mạnh kinh hồn bạt vía. Từ đó, cả vùng này đều truyền tai nhau gọi đây là Núi Song Điểu. Hai vị thần ấy thường xuyên xung đột, đánh nhau suốt mấy thập kỷ, nhưng xưa nay chưa từng lan xuống quá lưng chừng núi.

Cụ ngẩng lên, giọng thấp hẳn, ánh mắt sâu thẳm:

- Lần này thì khác.

- Trận chiến kéo dài gần tháng rồi, ngày nào cũng thấy chớp giật, lốc xoáy, mây đen cuồn cuộn. Chưa từng có ai thấy cảnh tượng dữ dội đến vậy. Dân làng đã rút hết xuống vùng thấp.

- Giờ các cậu lên núi… e rằng chẳng dễ toàn mạng trở về. Nhất là lúc hai vị ấy đang đánh nhau điên cuồng như thế này…

Cụ già lại thở dài, ánh mắt thoáng nét lo âu, rồi chẳng nói thêm gì nữa. Cụ tiếp tục bước xuống núi, lặng lẽ, mang theo tiếng gánh củi sột soạt và dư âm của lời cảnh báo vừa rồi.

Gió trên núi lồng lộng thổi qua, mang theo mùi khét mờ nhạt như tàn tích của những cú va chạm kinh thiên vừa mới lắng xuống.

Thiên Minh và Linh Phong đứng lặng trong giây lát - phía trước là con đường quanh co lên đỉnh núi, phía sau là lời cảnh tỉnh đã quá rõ ràng.

Nhưng cả hai đều không quay đầu.

Hai người vẫn thong thả bước lên dốc núi, không để những lời cảnh báo làm chùn bước.

Linh Phong vừa đi vừa hỏi nhỏ:

- Nghe dân kể vậy, anh nghĩ sao về hai “vị thần” trên núi này?

Thiên Minh bước chậm lại, ánh mắt hơi trầm ngâm, rồi đáp:

- Theo tôi, hai “vị thần” đó chắc chỉ là hai con chim khổng lồ - có lẽ loại Thiên Điểu cổ đại. Chúng đến đây làm tổ, rồi tranh giành lãnh địa, nguồn thức ăn.

- Sức mạnh của chúng vượt xa thú bình thường, sống ở vùng này lâu nên dân chúng mới kinh hãi mà tôn xưng là thần, không dám đắc tội.

- Thực ra, nghe lời kể thì có lẽ dân ở đây cũng chưa từng nhìn rõ chúng đâu, chỉ thấy dấu vết sau mỗi trận chiến - cây cối gãy đổ, mặt đất bị cày nát, thỉnh thoảng là bóng lớn vụt qua bầu trời.

Những chuyện chưa nhìn tận mắt luôn khiến người ta càng thêm sợ hãi, rồi truyền miệng thành truyền thuyết…

Linh Phong gật đầu, ánh mắt lấp lánh đầy thích thú trước lý giải chặt chẽ và thái độ bình tĩnh đến lạ thường của người bạn đồng hành.

Anh thở dốc, vừa đi vừa lẩm bẩm:

- Chúng mạnh đến thế... tuổi thọ chắc cũng không phải tầm thường… lẽ nào…

Chưa kịp dứt lời, thì từ phía trên vang lên hàng loạt tiếng nổ dữ dội. Âm thanh như sấm sét xé toạc bầu trời, vang vọng xuống tận chân núi.

Mặt đất dưới chân rung lên từng hồi. Linh Phong loạng choạng suýt ngã, vội vàng lấy lại thăng bằng.

Sức gió cũng bắt đầu nổi lên dữ dội, những cơn cuồng phong rít lên như đang lột trần từng tán lá, từng mảnh đất. Bầu không khí từ mát lành chuyển thành căng đặc, nghẹt thở như bị ép chặt bởi một thứ áp lực vô hình.

Không đợi thêm, Thiên Minh lập tức nắm lấy cổ tay Linh Phong. Anh phóng người lao vút đi như một mũi tên, tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Gió rít bên tai, cảnh vật lùi lại thành những vệt mờ dưới chân.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đến được lưng chừng núi.

Thiên Minh dừng lại, buông tay. Linh Phong thở dốc, ngồi bệt xuống đất, mặt ngước lên đầy kinh ngạc.

Trước mắt họ là một cảnh tượng không khác gì tận thế.

Một cái bóng khổng lồ bao phủ toàn bộ sườn núi. Ánh sáng mặt trời bị chặn lại, tạo thành một vùng tối mênh mông trải dài đến tận rìa thị trấn. Không khí lạnh buốt lướt qua gáy như lời cảnh báo vô thanh.

Xung quanh hoàn toàn trống trơn. Cây cối từng phủ kín sườn núi giờ đây hoặc bị cuốn bay, hoặc bị quật gãy nằm la liệt. Có gốc cây còn bật cả rễ, nằm chỏng chơ giữa đất đá lộn xộn.

Từ đoạn này trở lên, không còn thứ gì đứng vững. Mặt đất như vừa trải qua một trận đại hồng thủy pha lẫn động đất - nứt nẻ, gập ghềnh, nham nhở vết cắt sâu hoắm.

Con đường lên đỉnh... đã biến mất hoàn toàn.

Chỉ còn lại một bãi chiến trường hỗn độn - nơi sấm sét gào thét, gió gào rít, đá bay tán loạn, và trên cao, tiếng va chạm long trời lở đất vẫn không ngừng vang lên, như hai thực thể khổng lồ đang không tiếc mạng sống mà giao đấu đến tận cùng.

ầu không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Ở nơi này, hai người thật sự đã đặt chân vào lãnh địa của thần thoại - nơi con người chỉ biết ngẩng đầu nhìn, chứ không đủ sức đặt câu hỏi.

Linh Phong từ từ ngẩng mặt lên, ánh mắt lộ rõ vẻ sửng sốt pha lẫn sợ hãi. Trước mắt cậu là khung cảnh vượt xa mọi tưởng tượng.

Trên bầu trời, cách mặt đất ít nhất hai, ba kilômet, hai dị thú khổng lồ đang lượn vòng như thể làm chủ cả bầu trời. Thân ảnh của chúng lớn đến mức… che khuất ánh sáng, tạo thành vùng bóng tối khổng lồ phía dưới.

Một con có bộ lông xám điểm vài vệt trắng loang như tuyết tan trên đá. Con còn lại toàn thân đen tuyền, nhưng quanh mắt lại nổi bật hai vệt trắng kéo dài xuống tận nửa lưng - sắc như hai vết ấn thần bí.

Cả hai mang hình dạng của loài đại bàng, nhưng mỗi con sở hữu bốn cánh lớn, từng nhịp vỗ như đánh sập cả tầng khí quyển. Gió lốc từ cánh chúng tạo thành xoáy dữ dội cuốn bay đá sỏi, lay động cả cây cối tận chân núi.

Sau lưng, mỗi con có bốn chiếc đuôi dài, lông vũ xòe rộng như đuôi phượng hoàng. Ở phần cuối đuôi, từng chùm lông rực rỡ sắc màu, ánh lên dưới mặt trời như những đóa khổng tước đang xoay mình giữa thiên không.

Dù ở khoảng cách xa, chỉ riêng sải cánh đã đủ che kín một góc trời. Không gian dưới bóng chúng trở nên âm u, tĩnh lặng đến khó thở, như thể toàn bộ thiên địa đang nín thở theo từng nhịp vỗ cánh.

Không cần lời giải thích. Không cần suy đoán.

Đó là thần.

Linh Phong gần như nín thở. Toàn thân cậu khẽ run lên — không chỉ vì khiếp sợ, mà còn vì kinh ngạc tuyệt đối trước uy lực của hai sinh vật được dân gian gọi bằng hai chữ: thần linh.

Trên nền trời cao vời, hai con chim khổng lồ đối đầu, thân hình đồ sộ của chúng như treo lơ lửng, bất động giữa không trung, dường như không chịu bất kỳ ràng buộc nào của trọng lực.

Mỗi cú vỗ cánh của chúng không phải để bay - mà là để khẳng định: bầu trời này thuộc về ta.

Bốn chiếc đuôi dài uốn lượn giữa không gian, không chỉ dùng để giữ thăng bằng mà còn như những lưỡi roi sắc bén, vung lên từng nhịp lạnh lẽo và hiểm độc. Mỗi lần quét đuôi, không khí xung quanh chúng bị xé toạc, tạo thành những luồng khí động mạnh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường - như những vết rạn rách giữa tầng trời. Ánh sáng xuyên qua vùng khí xoáy ấy bị bẻ cong, vặn vẹo, khiến cả không gian trở nên méo mó. Không còn là bầu trời bình thường nữa - mà là một mái vòm rạn nứt, sắp sụp đổ dưới những “lưỡi dao vô hình” tung hoành giữa không trung.

Đây không còn là thiên nhiên.

Đây là một nghi thức cổ xưa của chiến tranh thần thoại.

Dưới chân núi, dù còn cách xa cả mấy cây số, cả Linh Phong và Thiên Minh vẫn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên từng tế bào - như thể toàn bộ thiên địa đang co lại, dồn về một điểm chết chóc giữa tầng không.

Mỗi cú vỗ cánh, mỗi chuyển động của hai thần điểu như mang theo trọng lượng của cả bầu trời.

Bất ngờ, hai chiếc cánh còn lại của mỗi con cũng vung lên dữ dội. Từng nhát chém khổng lồ xé toạc bầu khí quyển. Những đường khí động hình lưỡi dao bắn ra dọc theo đường vung - giao nhau giữa không trung như những vết cắt hủy diệt trên vòm trời.

ẦM!!!

Va chạm. Mỗi lần chạm nhau là một vụ nổ vang dội, âm thanh như hàng trăm tia sét đánh xuống cùng lúc, dội vào từng vách núi, rung chuyển cả rừng già dưới chân.

Vô số luồng khí hình lưỡi dao cắt xuyên bầu trời. Có luồng cắt trúng thân thể đối phương, để lại những vết thương rạch sâu hoắm đến tận xương, khiến máu thần thú tung ra như cơn mưa đỏ rơi xuống giữa bầu trời vàng rực rỡ.

Dù liên tục bị thương, cả hai không hề né tránh. Không phòng thủ. Không lui bước.

Chúng lao vào nhau như hai sinh vật cổ xưa chưa từng biết đến từ “khoan nhượng”. Mỗi đòn là một cược mạng. Mỗi lần phản công là lời tuyên ngôn:

"Ta tồn tại để chiến đấu đến khi không còn gì để mất."

Chúng không chiến vì thắng thua.

Chúng chiến… để chứng minh ai có quyền làm chủ bầu trời này.

Dưới đất, Linh Phong đứng lặng, toàn thân run lên, vừa vì choáng ngợp, vừa vì bản năng sinh tồn cảnh báo rằng: chỉ cần đứng gần… cũng đủ tan xác.

Ngay cả Thiên Minh - người sở hữu sức mạnh khác người - cũng buộc phải đứng im, hai tay nắm chặt, ánh mắt căng thẳng. Mạch khí trong cơ thể như tự động co rút lại để phòng vệ trước áp lực chưa từng thấy.

Quan trọng hơn hết, đây là một trận chiến sinh tử giữa hai thần thú - là ân oán, là sợi dây số mệnh ràng buộc giữa những tồn tại cổ xưa. Không ai ngoài cuộc có thể — hoặc nên — can dự vào.

Linh Phong và Thiên Minh chỉ có thể đứng lặng, dõi theo. Vừa kinh hoàng, vừa thán phục trước sự ngoan cường, dữ dội và bí ẩn của những sinh vật mà dân gian đã kính cẩn gọi bằng hai chữ: “thần linh”.

Trên cao, trận chiến vẫn tiếp diễn, dữ dội như thể xé toạc tầng trời. Tiếng nổ không còn là tiếng — mà là sự rung chuyển của không gian.

Linh Phong thở dài, chọn một gốc cây lớn đã bị bật rễ nửa chừng, ngồi tựa lưng vào thân cây. Ánh mắt vẫn không rời khỏi hai bóng đen đang xoáy lượn giữa tầng mây.

Còn Thiên Minh — anh vẫn đứng yên, khoanh tay. Ánh mắt sắc như kiếm lạnh, nhưng trong đó là chiều sâu khó dò. Anh chăm chú quan sát từng nhịp cánh, từng đòn đánh, từng chuyển động nhỏ như thể đang đọc một bản kinh cổ đại được viết bằng ngôn ngữ của loài chim thần.

Một lúc sau, Linh Phong khẽ ngẩng đầu, giọng nhỏ hơn tiếng gió:

- Nếu… nếu trận chiến này không ảnh hưởng đến ai cả. Nếu chỉ là sự tranh đấu giữa hai kẻ ngang tài ngang sức…

Anh sẽ đứng về bên nào?

Thiên Minh không quay lại ngay. Một lúc sau, anh chậm rãi đáp, giọng trầm nhưng vững:

- Tôi sẽ không đứng về phía nào cả.

- Đây là trận chiến của tự nhiên. Là mâu thuẫn thuộc về bản chất sinh tồn của chúng. Con người không nên — và cũng không thể — can thiệp vào vòng xoay của tự nhiên.

Anh dừng lại một chút, như đang nghe tiếng gì đó rất xa xăm:

- Có những điều… càng cưỡng cầu càng phá hủy.

Cứ để tự nhiên tự sắp xếp. Đó mới là cách ít tổn thất nhất.

Gió sớm lại nổi lên, lướt nhẹ qua sườn núi, mang theo hơi lạnh, mùi đất ẩm và bụi đá chưa kịp lắng sau cuồng phong. Trong khoảnh khắc đó, không khí như trĩu xuống - không phải vì áp lực, mà vì một triết lý quá nặng để cất thành lời.

ẦM!!!

Ngay lúc ấy, trên trời cao, hai thần điểu đồng loạt lao vào nhau. Hai chiếc cánh phải vung ra như hai lưỡi rìu trời, chém mạnh vào nhau giữa tầng không.

Một tiếng rền trầm đục vang lên, không giống sấm - mà như tiếng kim loại khổng lồ gãy nát giữa tầng mây.

Cả ngọn núi Kim Lâm rung chuyển.

ẦM!!!

Cú đập cánh cuối cùng. Mỗi chiếc cánh như một lưỡi búa của cổ thần, giáng thẳng vào đỉnh đầu đối phương.

Lực va chạm không chỉ dừng lại ở tiếng nổ - mà là một cú chấn động toàn cõi, tạo ra hàng trăm vòng sóng xung kích lan rộng theo từng tầng mây và mặt đất.

ẦM… ẦM… ẦM…

Mặt đất dưới chân Linh Phong và Thiên Minh cũng rung lên dữ dội, như thể cả ngọn núi Kim Lâm đang thở dốc.

Sức ép quá lớn. Cả hai thần điểu bị hất văng ra xa, thân hình khổng lồ rơi tán loạn về hai phía của dãy núi, rồi mất hút sau rặng núi đối diện nhau. Chỉ còn lại tiếng gió lồng lộng, và một bầu không khí đặc quánh mùi máu, bụi và thứ gì đó không thể gọi tên.

Thiên Minh đưa mắt nhìn theo, ánh mắt không lay động.

Anh khẽ nói, giọng đều và lạnh:

- Tôi đi kiểm tra con phía đỉnh tây.

- Anh lo phần còn lại.

Linh Phong gật đầu. Không cần nói thêm. Cả hai đã hiểu: thời khắc duy nhất để tiếp cận thần thoại… là bây giờ.

Một tích tắc nữa thôi, và sẽ quá trễ - hoặc chúng chết, hoặc hồi phục, hoặc biến mất mãi mãi.

Phải biết được bí mật.

Con chim đen cố dùng sức tàn lết về phía vách đá dựng đứng, nơi chỉ cách nó hai sải cánh. Ở đó, vô số thân cây lớn được xếp chồng chất thành một cái tổ khổng lồ - tổ của thần điểu.

Dị thú ngoái đầu nhìn về phía tổ, rồi lại nhìn sang Thiên Minh, đôi mắt như muốn nói điều gì đó nhưng không thể phát ra tiếng.

Thiên Minh tiến lại gần, lặng lẽ đứng trước đôi mắt trái của nó. Đôi mắt ấy to gấp đôi chiều cao của anh - còn Thiên Minh chỉ cao chưa tới một mét tám.

Trong lòng con thần điểu cổ đại lúc này, nỗi buồn bã, tuyệt vọng và bi thương dâng ngập. Bóng hình Thiên Minh in rõ trong đáy mắt nó, một khoảnh khắc giao hòa giữa con người và linh vật, giữa sinh tử và số phận.

Gió núi thổi qua, cuốn lấy tiếng thở dài đau đớn lặng lẽ của thần thú…

Thiên Minh chậm rãi bước tới gần tổ, ánh mắt đầy dè chừng lẫn xót xa.

Đột ngột, con dị thú lông đen vùng dậy, dồn chút sức lực cuối cùng vung cánh liên tiếp. Hàng chục nhát chém vô hình xé toạc không khí, cuốn theo bụi cát và đá vụn bay mù mịt về phía Thiên Minh.

Con thần thú quát lên một tiếng đau đớn, âm vang vang vọng khắp triền núi, rồi toàn thân nó từ từ đổ sụp xuống.

Đôi mắt to buồn bã khép lại, hơi thở cuối cùng nhẹ nhàng trôi đi như một làn khói mỏng giữa bình minh.

Một thần thú cổ đại - cuối cùng cũng từ giã cõi đời, để lại phía sau cả một truyền thuyết và nỗi bi thương không lời giữa trời đất bao la.

Bỗng, từ trong tổ vang lên những tiếng kêu chói tai liên hồi, xé tan không gian yên tĩnh sau khi thần thú ngã xuống.

Thiên Minh lập tức hướng mắt vào tổ. Ở giữa đống cành cây to lớn chất thành ổ, một tiểu dị thú khổng lồ lộ diện. Dù gọi là “tiểu” nhưng nó vẫn cao hơn Thiên Minh tới hơn hai lần, thân hình vạm vỡ, từng chiếc lông vũ đen tuyền óng ánh trong nắng sớm.

Hình dạng nó giống hệt mẹ mình, chỉ có điều toàn bộ lớp lông là màu đen sâu thẳm. Đặc biệt nhất, trên cả bốn cánh của nó đều hiện lên những vòng xoáy trắng - như ai đó dùng mực vẽ thành hoa văn xoáy tròn, rồi để mực tự lan ra trên vải, tạo thành họa tiết huyền ảo và đẹp mắt.

Tiếng kêu của tiểu dị thú vừa đau thương, vừa hoảng loạn, vừa như gọi mẹ, vừa như cảnh báo kẻ lạ mặt trước tổ…

Thiên Minh lặng người nhìn, nhận ra:

Một chu kỳ sinh tử vừa khép lại, nhưng một huyền thoại mới lại bắt đầu từ chính di sản còn sót lại trong chiếc tổ giữa đỉnh núi cô độc này. Thiên Minh đứng yên, không rút vũ khí, cũng không lùi bước. Anh lặng nhìn sinh linh bé bỏng kia — không phải bằng đôi mắt của một chiến binh, mà bằng trái tim của một kẻ sống sót - chứng nhân của những chu kỳ sinh tử.

Một chu kỳ khép lại, một di sản mới bắt đầu. Nhìn tiểu dị thú vừa mất mẹ, tiếng kêu dần yếu ớt, Thiên Minh cảm thấy trong lòng có gì đó xót xa khó tả. Và giữa đỉnh núi gió hú này, anh quyết định: không để sinh mạng này chết đi trong cô độc như mẹ nó.

Nhưng kích thước tiểu dị thú quá lớn, không thể bế đi như bế một đứa trẻ thường. Thiên Minh đành phá tổ, chọn những thân cây chắc nhất trong ổ, dùng dây leo bện lại thành một chiếc cán lớn vững chãi. Anh cẩn thận buộc tiểu dị thú lên cán, kéo nó rời khỏi tổ.

Lạ lùng thay, dù bị “bắt đi” khỏi tổ, tiểu dị thú không hề phản kháng hay vùng vẫy. Nó chỉ lặng lẽ nhìn về phía xác mẹ, đôi mắt to ánh lên nỗi đau mất mát khó diễn tả. Khi xác mẹ khuất dần sau triền núi, cặp mắt to ấy khép hờ, không còn nước mắt - chỉ còn im lặng và gió thổi ngược.

Thiên Minh kéo đi. Không quay đầu.

Sau lưng anh, gió cuốn tung lông vũ đen bay khắp trời như cánh hoa tiễn biệt.

Bình luận

để tham gia bình luận.

Xác nhận