Sáng sớm.
Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt như dải lụa mỏng. Không khí còn vương chút hơi lạnh của đêm, nhưng đã bắt đầu bừng lên hơi thở của một ngày mới.
Từ dưới bếp vọng lên tiếng gọi quen thuộc:
- Anh dậy chưa? Xuống ăn sáng đi!
Cửa phòng mở ra. Người áo trắng bước ra, đôi mắt còn hơi ngái ngủ - nhưng ngay lập tức ánh nhìn của anh khựng lại khi thấy Linh Phong đứng trong gian bếp.
Cậu trông… khác hẳn.
Thay vì quần áo ở nhà thoải mái như tối qua, Linh Phong hôm nay khoác trên người một bộ giáp chiến đấu - kiểu dáng gọn nhẹ nhưng chắc chắn. Lớp kim loại ôm sát cơ thể, phủ từ chân lên tới vai, để lộ đôi cánh tay rắn rỏi. Cơ bắp dưới ánh sáng ban mai như được tạc bằng ánh kim, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh mà sống động.
Tấm giáp có màu xám bạc, sắc nét và không bóng loáng, rõ ràng là dùng để thực chiến chứ không phải để phô trương. Phía sau lưng in một hình tròn trắng đơn giản - biểu tượng của Bạch Nhật Hội.
Trong một khoảnh khắc, người áo trắng cảm giác như đang nhìn thấy một chiến binh thực thụ - không còn là chàng trai dễ cười dễ nói tối qua nữa.
Tay phải của Linh Phong đeo một thiết bị đặc biệt - kéo dài từ cổ tay lên gần cẳng tay, ôm sát làn da. Trên đó gắn một tấm thẻ mỏng, được uốn cong theo khung vòng, phát ra ánh sáng mờ xanh nhạt. Thiết kế vừa hiện đại, vừa mang nét chiến binh tương lai - như thể kết hợp giữa công nghệ sinh học và khí cụ võ đạo.
Người áo trắng đứng khựng lại một giây, ánh mắt lướt qua bộ giáp rồi dừng lại ở tấm thẻ kỳ lạ kia. Anh lúng túng hỏi:
- Bộ giáp này… là đồng phục của anh à?
Linh Phong mỉm cười, vừa bê khay thức ăn lên bàn, vừa gật đầu:
- Ừ. Đây là giáp tiêu chuẩn dành cho chiến binh Bạch Nhật Hội. Loại mới nhất đấy.
- Nhẹ, cực kỳ bền, chống được cả đạn lẫn áp lực năng lượng mức thấp. Bảo vệ tốt mà không cản trở chuyển động - rất tiện khi chiến đấu.
- Cái vòng này gọi là vòng nhiệm vụ - dùng để tích điểm, nhận nhiệm vụ, quản lý thông tin cá nhân... Tóm lại là thứ gì cũng làm qua đây cả.
Linh Phong vừa chỉ vào tấm thẻ mỏng gắn trên vòng tay, vừa nói như thể đó là chuyện quen thuộc hằng ngày.
- Sau này, anh cũng sẽ được phát một bộ y như vậy. Ai làm việc ở hội đều có vừa là danh dự, vừa là tấm “giấy thông hành” đi khắp các cơ sở trên hành tinh.
Người áo trắng chăm chú nhìn bộ giáp thêm lần nữa. Lớp kim loại không quá bóng, nhưng sắc lạnh. Các khớp nối gọn gàng, cho thấy sự linh hoạt khi cử động. Một cảm giác kỳ lạ trào dâng trong anh - lờ mờ, nhưng không thể lẫn đi đâu được.
Hình như… đâu đó trong quá khứ, anh cũng từng mặc lên người những bộ giáp như thế này. Cảm giác ép sát da thịt, tiếng vang nhẹ khi di chuyển, và thứ khí chất của một chiến binh… quen thuộc đến lạ. Nhưng rồi tất cả nhanh chóng tan ra như làn khói - chỉ còn lại một khoảng trống khó gọi tên.
Linh Phong kéo ghế ra, chỉ tay mời:
- Đến ăn đi. Hôm nay nhiều việc lắm, phải có sức mà chiến đấu với cái… thủ tục ở hội đấy!
Bữa sáng đơn giản mà ấm cúng. Bánh mì nướng vàng giòn, trứng chiên thơm lừng, cạnh đó là cốc sữa nóng nghi ngút khói. Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện, không vội vã mà cũng chẳng dư thừa lời.
Linh Phong tranh thủ giải thích:
- Lát nữa tôi sẽ dẫn anh tới trụ sở Bạch Nhật Hội. Chỉ cần khai báo thông tin, kiểm tra sức khỏe và một chút năng lực là xong. Có tôi bảo lãnh, yên tâm - không ai làm khó đâu.
Người áo trắng gật đầu. Trong ánh mắt anh, thoáng hiện lên một tia sáng rất nhỏ - như chờ đợi một điều gì đó mới mẻ mà chính anh cũng không thể gọi tên.
- Tôi sẵn sàng rồi.
Linh Phong bật cười, vỗ vai bạn:
- Tốt! Ăn xong ta lên đường luôn nhé!
Ăn xong, cả hai bước ra sân trước nhà. Một phương tiện di chuyển đang chờ sẵn. Nó có thiết kế gọn gàng, không có bánh xe, đang lơ lửng cách mặt đất chừng hai gang tay. Thân xe thuôn dài, khung màu bạc nhạt, đáy làm từ hợp kim ánh lên những tia sáng nhẹ dưới nắng sớm.
Bề mặt trơn nhẵn, không hề có một vết xước, toát lên vẻ tinh tế của công nghệ cao cấp. Dù không phát ra âm thanh, nhưng cảm giác nó luôn sẵn sàng chuyển động - như một con thú máy đang nín thở chờ lệnh chủ nhân.
- Lên đi, đừng lo, xe này êm lắm! - Linh Phong nói rồi trèo lên ghế lái, ánh mắt thoáng chút háo hức.
Người áo trắng cẩn thận bước lên, ngồi vào ghế bên cạnh. Khi Linh Phong chạm nhẹ vào bảng điều khiển, chiếc xe lập tức khẽ trượt đi nhẹ như đang lướt trên một lớp không khí mỏng. Dù tốc độ tăng rất nhanh, dưới chân họ hoàn toàn không có chút rung lắc nào. Chỉ có cảnh vật hai bên cứ thế lùi lại vun vút như bị cuốn trôi.
Tóc Linh Phong bị gió cuốn bay nhẹ ra sau, tạo nên một dáng vẻ tự do phóng khoáng. Trong khi đó, chiếc mũ áo choàng của người áo trắng lại không hề lay động, như thể có một lớp màng vô hình bao quanh, giữ cho anh đứng yên giữa luồng gió đang rít qua.
Chiếc xe lướt qua khu rừng rậm bao quanh căn nhà, xuyên qua những vạt nắng xuyên tán lá, rồi rẽ vào con đường lớn trải dài về phía chân trời. Ở đây, vô số phương tiện di chuyển khác cũng đang lơ lửng cách mặt đất một khoảng vừa đủ. Tất cả đều xếp hàng trật tự theo từng làn, chạy êm ru, không khói bụi, không tiếng ồn.
Thế giới ngoài kia… thật khác.
Bất chợt, phía trước xuất hiện hai vạch đỏ rực kéo dài cắt ngang đường. Tất cả phương tiện trong làn đều đồng loạt dừng lại - không ai chen lấn, không còi, không hỗn loạn. Chỉ có sự im lặng, và trật tự như được cài sẵn trong từng con chip.
Linh Phong khẽ nghiêng người, cười nói:
- Đèn giao cắt đấy. Ở khu hành chính, mọi thứ đều tự động kiểm soát bằng hệ thống trung tâm. Nếu vượt đèn đỏ là bị trừ điểm tín nhiệm ngay, không cần ai phạt.
Người áo trắng nhìn xung quanh. Dù không một bóng cảnh sát hay người điều phối, tất cả xe đều dừng đúng chỗ, đúng làn, đúng khoảng cách. Không tiếng động cơ, không còi inh ỏi - chỉ có sự tĩnh lặng lạ thường, như thể tất cả đều đã được đồng bộ hóa.
Ít giây sau, vạch đỏ dần tắt, thay bằng một luồng sáng xanh trôi ngang qua mặt đường.
Linh Phong đạp nhẹ, xe lại lướt đi. Anh đưa tay chỉ về phía trước:
- Kia là tuyến chính dẫn vào khu trung tâm. Bên trái là khu dân cư nội bộ của hội, bên phải là học viện huấn luyện. Chúng ta sẽ đến thẳng sảnh chính ở giữa - nơi làm thủ tục đăng ký, nhận nhiệm vụ, xếp hạng, đủ cả.
Người áo trắng im lặng nhìn theo tay chỉ của Linh Phong. Những công trình cao tầng với lối kiến trúc tối giản, sắc sảo, trải dài tới tận chân trời. Bầu trời phía trên không có mây, chỉ có ánh sáng dịu nhẹ và những vệt lân quang di chuyển như mạng lưới năng lượng sống.
Cảnh tượng ấy - hiện đại, sạch sẽ, mạnh mẽ - khiến lòng anh dâng lên một cảm giác lạ. Không phải choáng ngợp, cũng không hoàn toàn xa lạ… mà là một chút gì đó thân quen mơ hồ, như thể chính mình từng thuộc về nơi này.
Chiếc xe tiếp tục tiến đến một quảng trường rộng lớn, nơi có hàng trăm người đang di chuyển, xếp hàng, tập trung quanh những tấm bảng phát sáng treo lơ lửng trên không.
Cổng trụ sở Bạch Nhật Hội hiện ra - uy nghi, sáng rực, như một ngọn tháp chắn giữa ranh giới con người và những điều vĩ đại hơn họ tưởng.
Năm giây sau, một vật thể to lớn xé gió lao vút qua trên không trung - nhanh đến mức chỉ thấy như một dải lụa xám nhạt vắt ngang bầu trời. Âm thanh rít gió vừa vang lên thì thân tàu đã biến mất về cuối chân trời, chỉ còn lại ánh sáng chớp lóe trong tích tắc cùng một ký hiệu tròn in mờ trước khi khuất hẳn.
Người áo trắng bất giác giơ tay chỉ theo hướng đoàn tàu vừa biến mất:
- Tôi đã từng thấy ký hiệu đó ở đâu rồi…
Linh Phong quay sang, ngạc nhiên:
- Đoàn tàu đó nhanh đến mức tôi còn chẳng kịp nhìn rõ, vậy mà anh nhận ra à?
Người áo trắng lặng lẽ nhìn theo, ánh mắt như chìm vào một tầng sương khác. Giọng anh trầm xuống, mang theo một chút ngờ vực:
- Tôi không rõ lắm… nhưng hình như… có ấn tượng gì đó không tốt về nó.
Linh Phong xua tay, cười nhẹ:
- Có thể anh từng thấy nó trên quảng cáo thôi. Dòng tàu đó của một tổ chức lớn, xuất hiện khắp mọi thành phố. Quen mắt là phải.
Người áo trắng gật đầu, nhưng nét mặt vẫn trầm ngâm như đang đấu tranh giữa cảm giác và lý trí:
- Có thể là vậy…
Chiếc xe bắt đầu lướt đi tiếp, nhẹ như không. Ngoài cửa sổ, thành phố hiện đại dần dần hiện ra - những tòa nhà cao vút, những trạm năng lượng treo lơ lửng, các tuyến giao thông chồng tầng chạy theo chiều thẳng đứng. Trật tự và ánh sáng xen lẫn công nghệ và yên bình.
Cuộc trò chuyện còn đang dang dở thì phía trước, một kiến trúc khổng lồ dần hiện ra - cao vượt khỏi những công trình lân cận, đường nét cắt gọn, góc cạnh mà thanh thoát, vừa giống thành trì, vừa giống trung tâm chỉ huy vũ trụ.
Cổng trụ sở Bạch Nhật Hội - nơi tất cả sẽ bắt đầu.
Trụ sở chính của Bạch Nhật Hội hiện ra như một ngọn núi nhân tạo khổng lồ. Đáy tòa nhà hình tròn, càng lên cao càng thu hẹp lại, đỉnh là một vòng tròn kín được bao quanh bởi hàng loạt khối hộp chữ nhật xếp tầng - tất cả chạy thẳng từ chân tới đỉnh, tạo thành những đường nét cứng cáp như gân cốt thép cắm thẳng vào trời.
Vật liệu hiện đại đan xen hài hòa: bê tông trắng mờ, kính trong suốt phản chiếu ánh nắng, kim loại sáng bóng theo từng đường viền góc cạnh. Tổng thể vừa hoành tráng, vừa thanh thoát - mang nét đẹp của công trình tương lai nhưng vẫn giữ được khí chất trang nghiêm.
Từ đỉnh xuống mặt đất là… sáu cây số.
Tòa nhà vươn thẳng lên không như một cột trụ chọc trời, sừng sững giữa trung tâm thành phố - không chỉ là một trụ sở, mà là minh chứng hùng hồn cho quyền lực tuyệt đối của Bạch Nhật Hội.
Người áo trắng khẽ thốt lên, không giấu nổi sự kinh ngạc:
- Lớn đến thế này thật à…
Linh Phong cười, giọng đầy tự hào:
- Tôi đã nói đâu có phóng đại!
Họ dừng lại trước một cánh cửa thủy tinh dày. Không cần chạm tay, cửa tự động mở ra, trượt sang hai bên một cách êm ái. Phía bên trong là đại sảnh rộng lớn, sáng bừng dưới ánh đèn trắng dịu. Trần nhà cao vút, ánh sáng lan đều khắp không gian, không quá chói nhưng đủ làm mọi thứ trở nên rõ ràng và gọn gàng.
Cây xanh được bố trí khéo léo ở các góc tường, vừa để trang trí, vừa làm dịu không khí hiện đại bằng chút cảm giác gần gũi với thiên nhiên.
Góc ngoài bên phải, gần cửa vào, là một bộ bàn ghế gỗ lớn - nơi dành cho người đến sớm ngồi chờ hoặc làm việc nhanh. Đối diện cửa chính là quầy tiếp tân: một chiếc bàn lớn đặt ngang theo chiều tường, phía sau là một cô gái trẻ mặc đồng phục sáng màu, đang đứng chờ với nụ cười thân thiện.
Bên trái sảnh là một bức tường kính lớn nhìn xuyên vào một căn phòng khác - nơi có nhiều bàn nhỏ xếp ngay ngắn. Đó là khu trò chuyện và họp nhanh, không gian mở cho các chiến binh hoặc tổ đội trao đổi trước nhiệm vụ.
Ở giữa sảnh, ngay chính diện, là hai thang máy lớn và một cầu thang bộ uốn lượn mềm mại, dẫn lên các tầng trên.
Không khí trong trụ sở ngập tràn sự chuyên nghiệp. Mọi người đều di chuyển nhẹ nhàng, trao đổi nhỏ tiếng, không hỗn loạn nhưng không cứng nhắc. Và dù không ai nói ra, người mới bước vào sẽ dễ dàng cảm nhận được một điều: nơi này có thể xử lý mọi vấn đề - từ đơn giản đến lớn lao - chỉ bằng vài thao tác.
Một trung tâm quyền lực thật sự.
Linh Phong vỗ vai bạn mới, ánh mắt đầy hào hứng:
- Chào mừng đến với Bạch Nhật Hội. Nơi bắt đầu mọi hành trình mới.
Cậu dẫn người áo trắng tiến đến quầy tiếp tân. Một cô gái trẻ với mái tóc đen buộc gọn, gương mặt tươi tắn và đôi mắt sáng hiện lên sự chuyên nghiệp. Cô nở nụ cười chào:
- Chào anh, mình có thể giúp gì ạ?
Linh Phong đáp gọn, đầy tự tin:
- Tôi tới đăng ký cho một người bạn mới vào tổ chức.
Cô gái gõ nhanh vài dòng trên màn hình cảm ứng trước mặt, rồi ngẩng đầu hỏi:
- Anh ấy tên gì, địa chỉ ở đâu?
Linh Phong quay sang, khẽ cười:
- Tôi nên gọi anh là gì đây?
Người áo trắng hơi ngập ngừng, giọng trầm xuống:
- Tôi… không nhớ nổi tên mình. Gọi gì cũng được.
Linh Phong nhíu mày suy nghĩ vài giây, rồi quay lại cô tiếp tân:
- Cứ ghi là Thiên Minh nhé. Địa chỉ… nhập nhà tôi luôn.
Cô gái gật đầu, bắt đầu nhập liệu, rồi tiếp tục hỏi:
- Anh ấy đăng ký làm chiến binh, hay gia nhập quân đoàn Bee?
- Làm chiến binh. - Linh Phong trả lời ngay, không chút do dự. - Và cho vào nhóm của tôi luôn.
- Vâng, đã ghi nhận. - Nữ tiếp tân mỉm cười, tay thoăn thoắt điều khiển bảng dữ liệu nổi lên từ mặt bàn. Một dải ánh sáng xanh chạy ngang qua màn hình như xác nhận hoàn tất.
Người áo trắng - giờ đã có tên là Thiên Minh - đứng im lặng bên cạnh. Nhưng sâu trong lòng, anh có thể cảm nhận rõ một điều: khoảnh khắc này đã đánh dấu bước chân đầu tiên vào một thế giới hoàn toàn mới.
Không còn là kẻ lạc lối. Cũng không còn vô danh.
Nữ tiếp tân mỉm cười, giơ nhẹ cổ tay lên. Một luồng ánh sáng xanh nhạt từ chiếc vòng tay của cô quét qua người Thiên Minh, lướt nhẹ từ đầu đến chân như để ghi nhận toàn bộ dữ liệu sinh trắc học.
Ngay sau đó, bên cạnh bàn tiếp tân, một trụ tròn nhỏ bất ngờ nhô lên từ dưới sàn. Nắp trụ mở ra, để lộ một chiếc hộp đen bóng, hình vuông, cạnh khoảng năm cen ti mét, cao chưa đến hai. Giữa mặt hộp là một nút tròn màu trắng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Cô gái đưa chiếc hộp cho Thiên Minh, giọng nhẹ nhàng:
- Đây là bộ giáp tiêu chuẩn dành cho chiến binh. Anh có thể thay ngay trong phòng thay đồ phía bên kia.
Linh Phong không giấu nổi sự hào hứng, liền kéo bạn mình đi:
- Đi thôi. Lần đầu mặc giáp ai cũng thấy kỳ lạ, nhưng mặc rồi là mê ngay!
Họ bước vào một căn phòng nhỏ, vách tường sáng màu, thiết kế tối giản. Không khí bên trong có mùi bạc hà nhẹ, gợi cảm giác sạch sẽ và công nghệ.
Linh Phong chỉ vào nút trắng giữa hộp, nói:
- Cứ ấn nút này đi, sẽ biết ngay mà!
Thiên Minh làm theo. Vừa khi đầu ngón tay chạm vào nút, một làn hơi nước mỏng lan tỏa ra từ hộp. Không khí trước mắt anh rung nhẹ, rồi từng mảnh kim loại màu bạc mờ dần hiện hình - như thể được tạo ra từ hư không.
Chúng bay lơ lửng, lắp ráp vào nhau theo trật tự hoàn hảo, phủ lên người anh thành một bộ chiến phục gọn gàng. Giáp ôm sát cơ
thể, không hề gò bó, từng khớp nối linh hoạt như một lớp da thứ hai - chắc chắn mà vẫn cho phép chuyển động tự nhiên.
Thiên Minh cử động nhẹ, xoay vai, nhún chân - hoàn toàn trơn tru. Giáp không nặng, không lạnh, thậm chí còn có cảm giác như đang được tăng cường sức mạnh một cách vô hình.
Thiên Minh xoay thử hai cánh tay. Cảm giác thật lạ - nhẹ nhàng mà chắc chắn, vững chãi như được bọc trong một lớp bảo vệ vô hình.
Mọi chuyển động đều tự nhiên như mặc quần áo thường ngày, không một chút vướng víu.
Nhưng điều lạ nhất lại là cảm giác trong lòng anh.
Một thứ cảm xúc mơ hồ, lạ lẫm mà quen thuộc len vào từng nhịp thở - như thể… anh đã từng, hoặc lẽ ra phải, khoác lên mình những bộ chiến phục như thế này từ rất lâu rồi. Dù không nhớ rõ, nhưng toàn thân như được đánh thức khỏi giấc ngủ dài.
Linh Phong giơ hộp giáp lên trước mặt Thiên Minh, cười thích thú:
- Hộp này là công nghệ mới nhất đấy. Có thể chứa cả những vật thể lớn cồng kềnh mà thu lại gọn trong lòng bàn tay. Nhiều tòa nhà trong thành phố cũng dùng công nghệ này - bên ngoài thì nhỏ, nhưng bên trong lại có cả ngàn phòng. Không ai nhìn mà đoán được.
Thiên Minh chỉ gật đầu, không tỏ vẻ quá ngạc nhiên. Anh nhận lại chiếc hộp, gấp gọn trong tay, rồi lặng lẽ bước vào phòng thay đồ.
Một lát sau, cánh cửa bật mở.
Bước ra là một chàng trai tầm mười bảy, mười tám tuổi. Mái tóc đen cắt gọn, ánh mắt điềm tĩnh mà sâu thẳm - sắc lạnh, uy nghiêm, không giận mà khiến người khác e dè.
Bộ giáp chiến binh ôm sát cơ thể, từng đường viền bạc ánh lên dưới đèn như cắt vào mắt người nhìn. Thiết kế không cầu kỳ, nhưng lại tôn lên khí chất của người mặc - cứng cáp, hiệu quả, không một khe hở thừa.
Cái khí thế phát ra từ Thiên Minh không ồn ào. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, bất kỳ ai đối diện cũng cảm thấy một điều - không thể nhìn thẳng vào mắt cậu quá lâu.
Đó là cái uy của một người từng đứng ở nơi cao nhất, dù chính bản thân cậu… chưa từng nhận ra.
Thiên Minh khoác thêm chiếc áo choàng trắng của mình. Phần mũ trùm kéo trễ xuống, che khuất nửa khuôn mặt, khiến khí chất vốn đã trầm mặc của anh càng thêm thần bí, khó đoán.
Cả hai rời phòng thay đồ, bước trở lại đại sảnh. Linh Phong dẫn Thiên Minh tiến thẳng đến quầy tiếp tân, ra hiệu đi cùng.
- Ở đây, có thể nhận nhiệm vụ trực tiếp qua tiếp tân, hoặc qua vòng tay này, tùy tiện thôi.
Linh Phong vừa nói vừa giơ nhẹ cổ tay, nơi chiếc vòng nhiệm vụ đang phát ánh sáng mờ:
- Hôm nay tôi sẽ nhận một nhiệm vụ săn thú. Anh chưa có quyền nhận vì là tân binh, nhưng tôi là nhóm trưởng nên vẫn có thể nhận thay. Điểm số và tiền thưởng sẽ chia đều, tôi phân lại phần cho anh sau.
Nói rồi, Linh Phong quay sang cô gái tiếp tân:
- Cho tôi xem các nhiệm vụ săn thú được phép tiêu diệt.
Cô gái gật đầu, chạm nhẹ vào màn hình cảm ứng. Ngay lập tức, màn hình lớn phía sau cô sáng lên, hiện rõ danh sách năm nhiệm vụ khả dụng mỗi mục có kèm thông tin chi tiết, cấp độ rủi ro và tiền thưởng rõ ràng.
- Hiện có năm nhiệm vụ săn thú khả dụng. Anh chọn nhiệm vụ nào? - Cô hỏi.
Linh Phong nhìn qua, không cần suy nghĩ:
- Tôi nhận cái nhiều tiền nhất.
Cô gái xác nhận bằng vài thao tác đơn giản, rồi mỉm cười:
- Nhiệm vụ săn thú ở núi Kim Lâm, khu vực ngoại thành. Cấp độ nguy cơ: trung bình. Chúc hai anh may mắn.
Linh Phong gật đầu, rồi quay sang Thiên Minh:
- Xong rồi. Giờ chúng ta lên đường thôi!
Cả hai rời khỏi đại sảnh, bước thẳng vào ánh nắng đầu ngày đang đổ nghiêng ngoài hành lang. Trong lòng họ, một cảm giác lạ lẫm mà hào hứng dâng lên - thử thách đầu tiên của hành trình mới, cuối cùng cũng bắt đầu.
Hai người vừa rời khỏi trụ sở chính, chưa đi xa đã tiến vào một trong những thành phố hiện đại bậc nhất khu vực.
Trước mắt họ, vô số tòa nhà cao vút như đâm xuyên mây xanh. Mặt kính phản chiếu ánh nắng, đèn màu loang loáng như dòng ánh sáng sống. Nhưng điều khiến Thiên Minh choáng ngợp hơn cả, là những gì đang xảy ra… trên trời.
Trên bầu trời trong vắt, giữa không trung, hàng chục “ốc đảo” lơ lửng - những cụm nhà, cả công viên, thậm chí có nơi là vườn cây sinh học - đang trôi nhẹ nhàng như chẳng bị ràng buộc bởi trọng lực. Cây cối đung đưa trong gió, nước chảy từ thác nhân tạo nhỏ rơi xuống rồi biến mất qua các tầng chuyển hóa, tạo thành cảnh tượng siêu thực.
Các tòa nhà bay xếp hàng thẳng tắp theo hệ trục quy hoạch vô hình. Chúng được nối với nhau bằng những dải cầu kính xuyên qua không gian, ánh sáng dọc cầu thay đổi màu liên tục theo từng tuyến đường - như những dải ánh sáng dẫn lối giữa trời.
Dưới mặt đất, các đại lộ rộng rãi không có ổ gà, không có khói bụi, chỉ có hàng trăm thiết bị di chuyển lơ lửng nối đuôi nhau trật tự.
Trên không, hàng dài “xe bay” sáng choang lao vút giữa tầng mây, không tiếng động cơ, không hỗn loạn - như thể cả thành phố vận hành bằng nhịp đập đều đặn của một cỗ máy khổng lồ.
Khung cảnh hoa lệ, rực rỡ, gần như quá hoàn hảo để tin là thật. Nó mang một vẻ đẹp khiến người ta choáng ngợp, nhưng vẫn ẩn chứa sự quy củ, trật tự - đúng chất một thế giới tương lai, nơi công nghệ và lý trí đã vẽ lại giấc mơ của nhân loại.
Thiên Minh không kìm được xúc cảm, thốt khẽ:
- Thật tuyệt diệu… ngoạn mục quá.
Linh Phong nghiêng đầu, mỉm cười đầy tự hào:
- Ở đây, không gì là không thể cả. Rồi anh sẽ còn thấy nhiều điều kỳ lạ hơn nữa.
Lời nói chưa dứt, Linh Phong đã tăng tốc phương tiện. Chiếc xe lướt nhanh trên tuyến đường thẳng tắp, ánh sáng xung quanh loang ra như cuốn hai người lao vào dòng chảy sống động của thành phố rực rỡ.
Dù tốc độ cực cao, phải mất tới ba tiếng họ mới vượt khỏi vùng trung tâm. Khung cảnh rực rỡ và tấp nập dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho không gian trầm lắng hơn. Những tòa nhà chọc trời nối nhau giờ chỉ còn lác đác, xa xa thấp thoáng vẫn thấy vài “ốc đảo bay” lơ lửng giữa nền trời tím rịm của buổi hoàng hôn.
Càng đi xa, sự phồn hoa dần được thay thế bởi những căn nhà lớn kiểu cổ kính pha nét hiện đại - mái ngói cong vút, khung thép sáng bóng, vườn cây xanh mướt bao quanh như một bức tranh sống.
Tiếp tục thêm một quãng đường dài nữa, hai bên bắt đầu dày đặc rừng cây. Tán lá giao nhau như mái vòm khổng lồ che kín bầu trời.
Không gian trở nên yên tĩnh đến lạ - chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua cành lá và vài tia nắng yếu ớt len lỏi qua những khe hở của rừng.
Phải đi rất lâu nữa, cuối cùng phía trước mới hiện ra một dãy nhà xây sát nhau - nhỏ nhắn mà ấm cúng - nằm ở rìa một thị trấn nhỏ dưới chân ngọn núi sừng sững. Trời đã ngả tối, ánh chiều tà nhuộm vàng cả thung lũng, khiến thị trấn càng thêm yên bình giữa thiên nhiên rộng lớn.
Linh Phong dừng xe trước một quán ăn ven đường, mua hai hộp đồ ăn nóng hổi, rồi tiếp tục đi về phía cuối thị trấn. Nơi đó có một khu nhà nghỉ sang trọng mang vẻ mộc mạc cổ kính - một căn nhà gỗ nằm khuất giữa vườn cây.
Lối vào là con đường lát đá, những viên đá được xếp khéo léo uốn lượn quanh hàng rào tre xanh và thảm cỏ mượt mà. Xen kẽ là vài hồ nước nhỏ, thành hồ xếp bằng những tảng đá đủ hình dạng - mộc mạc nhưng có hồn, như thể từng viên đá đều được đặt đúng chỗ.
Linh Phong nhanh chóng thuê một phòng lớn cho cả hai. Không gian bên trong vừa ấm cúng vừa hiện đại: tủ gỗ lớn dựa sát tường, hai chiếc giường trắng muốt đặt song song, cạnh đó là một bộ bàn ghế gỗ nhỏ, góc phòng có giá sách mini và thùng rác gọn gàng.
Đặc biệt, căn phòng có một cánh cửa lớn dẫn ra khu vườn phía sau - thoáng đãng, dễ chịu. Lối đi lát đá uốn lượn quanh các gốc cây, bụi hoa tím nở lặng lẽ giữa màn đêm đang dần buông.
Linh Phong bày đồ ăn ra bàn, ra hiệu mời Thiên Minh cùng ngồi. Bữa tối đơn giản nhưng thơm phức: thịt nướng vàng ruộm, rau xào nóng hổi, cơm trắng dẻo mềm.
Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt mỗi người, tạo nên một bầu không khí vừa thân quen, vừa yên bình đến kỳ lạ - như thể họ đã quen nhau rất lâu, hoặc đã từng ngồi chung trong khung cảnh này… ở một nơi nào đó khác.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện - khi thì nói về hành trình, khi thì bàn chuyện đi săn ngày mai, thỉnh thoảng lại xen vài câu chuyện đời thường. Cả hai đều cảm nhận rõ, dù chỉ mới quen không lâu, nhưng sự đồng cảm và tin tưởng đã âm thầm nhen nhóm từ những khoảnh khắc như thế này.
Ăn được vài miếng, Thiên Minh ngẩng đầu hỏi:
- Nhiệm vụ săn thú là như thế nào? Sao anh lại chọn loại đó?
Linh Phong gật gù, đặt đũa xuống:
- Nhiệm vụ ở hội thì nhiều lắm. Săn thú là một trong số đó - chủ yếu là tìm lại những con thú lạc hoặc ngăn bọn thú dữ phá hoại.
Những nhiệm vụ được phép tiêu diệt là dành cho các loại thật sự nguy hiểm, hay gây loạn ở khu dân cư. Mấy nhiệm vụ kiểu này vừa đơn giản, vừa dễ kiếm điểm, mà phần thưởng cũng khá.
- Còn những loại nhiệm vụ khác thì sao?
- Ồ, đủ thứ luôn.
Linh Phong cười:
- Ồ, đủ thứ luôn.
- Bảo vệ nhân vật quan trọng, điều tra, do thám, giải cứu, nghiên cứu, thậm chí… có cả những nhiệm vụ kỳ quái không ai ngờ tới. Làm lâu rồi sẽ quen thôi. Hội chẳng thiếu bất ngờ đâu.
Anh nháy mắt:
- Mà xong nhiệm vụ này, anh đủ điểm thi lên chiến binh sơ cấp rồi đó!
Thiên Minh nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự tò mò:
- Vậy à?
- Anh giải thích thêm về các cấp bậc được không? Tôi thấy rối quá…
Linh Phong vừa ăn vừa nói:
- Ờ, cũng đơn giản thôi. -
- Mới vào là chiến binh thực tập - đó là cấp thấp nhất, như anh bây giờ.
- Kế tiếp là chiến binh sơ cấp, rồi trung cấp, rồi cao cấp. Sau đó là chiến binh tinh nhuệ - nhưng chia thành ba nhánh nhỏ: sơ, trung, cao.
- Cao hơn nữa là chiến binh siêu cấp. Tới cấp đó thì bắt đầu phân hai hướng: hoặc làm chỉ huy quân đoàn, hoặc làm chỉ huy chiến binh. Hai chức vụ này ngang cấp, nhưng nhiệm vụ khác nhau.
- Trên nữa là Thập Nhị Nhật Vương - quản lý mười hai hành tinh của hội. Cùng với họ là Tứ Đại Thiên Sứ - bốn người đứng đầu lực lượng chiến binh.
- Và cao nhất… là Nhị Đại Nhật Thần. Trên tất cả là Hội Trưởng - Nhật Thần Vương. Người nắm quyền tối thượng trong toàn bộ hệ thống của Bạch Nhật Hội.
Linh Phong nhún vai, cười nhẹ:
- Nghe phức tạp vậy thôi. Cứ chăm chỉ làm nhiệm vụ, lên điểm đều đặn là dần quen hết à.
Thiên Minh gật đầu, ánh mắt hơi nheo lại như đang suy ngẫm. Dù ký ức vẫn còn là màn sương mù, nhưng cảm giác về thử thách và hành trình chinh phục đã bắt đầu trỗi dậy. Một chút háo hức len lỏi trong lòng - như thể linh hồn anh vẫn còn khát khao tiến lên, bất chấp quá khứ có là gì đi nữa.
Linh Phong lúc này đã dừng đũa, ánh mắt hướng ra cửa sổ - nơi bóng núi Kim Lâm đang lẩn khuất trong màn đêm.
- Tôi nhận nhiệm vụ này… cũng vì muốn được đối đầu với những mãnh thú mạnh nhất. - Anh nói chậm rãi. - Và… tôi thật sự mong một ngày nào đó, được tận mắt nhìn thấy thần thú. Dù chỉ là hậu duệ đời sau của chúng cũng được.
Thiên Minh nghiêng đầu:
- Nhưng… tại sao? Sao anh lại khao khát điều đó đến vậy?
Linh Phong mỉm cười, trong mắt pha lẫn ngưỡng mộ, háo hức - và cả một tia gì đó rất người:
- Từ nhỏ tôi đã nghe truyền thuyết về Viễn Cổ Thần Thú. Có người bảo chỉ cần nhìn thấy bóng chúng một lần, cả đời cũng không tiếc.
- Tôi muốn biết cảm giác đó như thế nào… Khi đứng trước một sinh vật có thể bẻ cong núi non, thổi bay một thành phố, hay dẫm nát rừng già chỉ bằng một bước.
Anh ngừng lại một chút, giọng nhỏ dần, ánh mắt hơi lạc vào dĩ vãng:
- Cũng có thể… là để biết mình - một con người bình thường - thực sự mạnh đến đâu giữa thế giới rộng lớn này.
Linh Phong cười, ánh mắt lấp lánh như đứa trẻ đang nghe kể chuyện cổ tích:
- Sau khi thế giới này hình thành, vô số Viễn Cổ Thần Thú đã ra đời. Chúng to lớn, uy mãnh đến mức chỉ cần bước một bước là đất trời rung chuyển. Giờ thì… hầu hết những thần thú ấy đã ngủ yên đâu đó, hoặc bị giam cầm bởi các tạo vật do thần linh để lại. Đó là lý do vì sao rất nhiều người tin rằng… chúng vẫn còn tồn tại.
Anh dừng lại, giọng thấp xuống:
- Nếu một Viễn Cổ Thần Thú nào đó tỉnh giấc… chắc chắn sẽ là đại họa. Không ai có thể ngăn nổi.
Anh uống ngụm nước rồi kể tiếp, ánh mắt vẫn đầy hứng khởi:
- Ngoài Viễn Cổ, còn có Thượng Cổ Thần Thú - nhỏ hơn… "nhỏ" thôi, chứ ít nhất cũng bằng một quả núi. Sức mạnh thì cũng chẳng kém bao nhiêu. Một hơi thở của chúng có thể gây lở núi, lũ quét, thậm chí thay đổi địa hình cả một vùng.
- Đời sau nữa là Thần Thú - dù kích thước lớn nhỏ không đồng đều, nhưng nhiều con còn mạnh hơn cả Viễn Cổ hoặc Thượng Cổ. Nhất là những con sinh ra từ dòng máu đặc biệt, mang dị chủng hoặc dị hồn, khả năng của chúng… vượt xa hiểu biết của con người. Mỗi thế hệ đều khác, nhưng con cháu của chúng chưa bao giờ là tầm thường.
Linh Phong ngừng nói một lát, đôi mắt hơi nheo lại như đang nhìn về một thế giới khác:
- Tôi chỉ mong một lần… tận mắt thấy được chúng. Dù chỉ là hậu duệ - cũng tốt rồi.
Anh cúi đầu, giọng nhỏ dần như đang tự nói với chính mình:
- Chẳng phải Tiên Tổ Hoàng Đế và Ma Thần Đế Vương cũng từng có thần thú tọa kỵ sao? Hai con thần thú đó… mạnh đến mức khiến người ta không dám nhắc tên. Sau này không rõ tung tích ra sao… biến mất một cách bí ẩn.
Anh ngẩng lên, đôi mắt ánh lên sự cuồng nhiệt lặng thầm:
- Chỉ cần thấy được bóng dáng thật sự của một thần thú… với tôi, cũng đã mãn nguyện rồi.
- Dù nghe đồn, thần thú đời sau không còn bất tử như tổ tiên nữa… nhưng sức mạnh thì vẫn đủ để thay đổi cục diện một trận chiến.
Anh mỉm cười, nhún vai:
- Nghĩ thì là vậy… chứ tìm được dấu vết của chúng thôi, cũng khó hơn lên trời…
Ăn tối xong, cả hai cùng dọn dẹp.
Hành trình dài khiến cả Linh Phong lẫn Thiên Minh đều thấm mệt. Không ai nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ thu dọn, như thể cơ thể đã lên tiếng trước cả lời nói - rằng bây giờ, điều duy nhất cần là được ngả lưng.
Đêm đã sâu. Căn phòng yên tĩnh lạ thường.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng rọi xuống thảm cỏ mềm, gió đêm khẽ lùa qua những tán cây, mang theo mùi cỏ ẩm và hương hoa thoảng nhẹ trong không khí.
Thiên Minh nằm trên chiếc giường xa lạ, mắt nhìn trần nhà. Trong đầu anh, vẫn còn văng vẳng bao câu chuyện vừa nghe - về thần thú, về tổ chức, về những tầng cấp chiến binh và hành tinh xa xôi.
Lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả - vừa bồn chồn, vừa háo hức. Bởi ngày mai, anh sẽ đối mặt với thử thách đầu tiên… ở một thế giới hoàn toàn mới mà anh chưa từng biết đến - nhưng cũng chẳng hoàn toàn xa lạ.
Không bao lâu sau, cả hai chìm vào giấc ngủ sâu. Ngoài kia, ánh trăng vẫn dịu dàng rơi xuống mái hiên.
Còn trong tâm trí Thiên Minh, những giấc mơ - hoặc… ký ức cũ - đang lặng lẽ trôi qua, mờ ảo như lớp sương mù chưa kịp tan trước bình minh…